Lâm Nguyệt Chi cúi đầu, tay vô thức siết chặt ly rượu như đang bám víu vào thứ gì đó mong manh cuối cùng. Cậu không nhớ nổi mình đã đứng trong góc tiệc bao lâu, chỉ biết mỗi ánh đèn, mỗi tiếng nhạc đều như lưỡi dao, cắt vào một phần câm lặng trong lòng.
Trì Tinh Diễn đứng bên cạnh Dụ Tầm, vẫn là vẻ lạnh nhạt, hờ hững như cũ nhưng từng hành động đã nhuốm nét dịu dàng hiếm có. Chỉ cần nhìn ánh mắt của Trì Tinh Diễn khi nhìn người kia cậu biết rõ, chưa từng có mình trong đó.
Dụ Tầm khéo léo chạm ly rượu của mình vào ly rượu của Trì Tinh Diễn, nở nụ cười nhẹ nhàng, ngón tay lướt dọc cổ ly rượu, khé nói: "Tinh Diễn, bên kia có phải Lục Trạm không?"
Giọng cậu ta mềm mỏng, ngọt như rượu ngâm trái cây, nhưng lại sắc bén như mảnh vỡ.
Trì Tinh Diễn liếc sang.
Ở một góc khác, Lục Trạm đang cúi người sát cạnh Lâm Nguyệt Chi. Cậu nhỏ bé, yếu ớt, ánh mắt né tránh, như một con vật nhỏ bị dồn đến cùng đường.
Nhưng chính sự sợ hãi ấy lại càng khiến Lục Trạm hứng thú.
"Em run đấy à? Tôi chỉ nói vài câu mà em đã sợ như thế. Nếu tôi thật sự muốn em, em nghĩ mình có chạy nổi hay không?"
Nguyệt Chi lùi lại một bước, nhưng sau lưng lại chạm phải bức tường lạnh lẽo. Cậu vô thức cắn môi, cúi đầu, giọng run rẩy đáp: "Anh đừng đùa nữa."
Lục Trạm mỉm cười. Hắn cúi sát hơn, gần đến mức hơi thở có thể chạm vào cổ cậu: "Tôi đâu có đùa, cục cưng nhỏ? Em nhìn ngon miệng đến thế, bảo tôi bỏ qua, chẳng phải ép người quá đáng sao?”
Lâm Nguyệt Chi rùng mình. Nỗi sợ dâng lên trong lòng ngực như nước thủy triều, nhưng cậu vẫn quật cường trừng mắt nhìn Lục Trạm.
"Mong anh tự trọng, tôi là vợ của bạn anh."
Lục Trạm khẽ cười, cắn tai Lâm Nguyệt Chi, trầm giọng đáp lại: "Vậy sao, tiếc rằng tôi không phải người có đạo đức lắm đâu."
Quả thật danh tiếng của Lục Trạm chẳng tốt lành gì, anh yêu nghiệt phóng khoáng, ai dâng tới cửa cũng không từ chối. Thêm một lần không nhiều, thiếu một lần cũng không ít.
Ở phía bên kia phòng tiệc, Trì Tinh Diễn nhíu mày. Thần sắc lãnh đạm nhưng cảm xúc trong lòng đã dần xao động.
"Cậu ta làm gì vậy?"
Dụ Tầm cười nhẹ, khẽ nghiêng đầu như vô tình nói:
"Lục Trạm ấy mà, chưa từng thấy chủ động với ai. Nhưng có vẻ lần này đặc biệt hứng thú với Lâm Nguyệt Chi. Sao vậy, anh ghen à?”
Trì Tinh Diễn không trả lời.
Hắn không ghen. Sao có thể ghen, người Lâm Nguyệt Chi yêu là hắn, Lục Trạm thích cậu thì có ích gì. Lâm Nguyệt Chi chỉ thích hắn, đương nhiên sẽ biết tránh né Lục Trạm.
Chỉ là ánh mắt của Lâm Nguyệt Chi, dạo gần đây có gì đó không còn như trước nữa.
Không còn dịu dàng chờ đợi.
Không còn ánh nhìn đầy hi vọng.
Không còn là ánh mắt của một người “chỉ yêu mỗi mình hắn".