Chương 7

Cậu vô thức quay đầu nhìn về phía ấy.

Trì Tinh Diễn không nói gì. Nhưng ngay giây phút Dụ Tầm chạm vào tay áo hắn, khóe môi hắn khẽ cong lên. Là một nụ cười dịu dàng mà Lâm Nguyệt Chi chưa từng nhận được.

"Đừng nhìn nữa."

Lục Trạm hạ giọng, tay anh chặn tầm mắt của cậu. Ánh mắt anh trầm xuống như vực sâu, không còn chút đùa giỡn nào nữa. Ánh mắt ấy găm vào cậu như lưỡi dao sắc bén, khoé miệng nhếch lên như có như không.

"Em thích cậu ta?"

Lâm Nguyệt Chi bối rối rút tay lại, vừa định quay đi thì bị Lục Trạm kéo sát hơn: "Cái tên họ Trì kia, ngay cả khi em đang ở đây cũng không buồn liếc lấy một cái. Em mềm thế này, ngoan thế này lại cứ cố chấp dính vào một thằng đàn ông như cậu ta?”

Giọng anh hạ xuống, hơi thở chậm rãi, như từng sợi thuốc lá khói đắng cuốn lấy tai cậu: "Nếu cậu ta đã không cần, sao em không thử rời khỏi cậu ta, đến bên tôi."

Cậu mở to đôi mắt sũng nước, cơ thể run lên. Không thể tin nổi trừng mắt nhìn Lục Trạm. Rồi giật mình nhìn sang Trì Tinh Diễn.

Ở phía bên kia, Trì Tinh Diễn không hề để ý đến cậu.

Không thấy cậu.

Không muốn thấy cậu.

Hắn đang mỉm cười với Dụ Tầm như thể cả thế giới chỉ còn hai người họ. Tim Lâm Nguyệt Chi chua xót, nhưng cậu không hiểu vì sao. Kiếp trước đau đớn như vậy chẳng lẽ chưa đủ để cậu tỉnh ngộ hay sao.

Trì Tinh Diễn nghiêng đầu rót rượu cho người kia, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như trước. Nhưng trong lòng lại có một cơn sóng nhỏ len vào ngực, cuồn cuộn như muốn trào ra ngoài.

Ánh mắt vừa rồi của Lâm Nguyệt Chi là đang nhìn hắn.

Không phải nhìn vì trách móc. Không phải đòi hỏi. Mà là tổn thương?

Chẳng phải cậu nói muốn ly hôn à? Chẳng phải cậu không quan tâm hắn ở bên ai sao? Vậy vì sao còn nhìn hắn bằng ánh mắt đó?

Trì Tinh Diễn siết ly rượu, tự cười lạnh với chính mình.

Lâm Nguyệt Chi là một người vợ trên danh nghĩa. Nhạt nhẽo, yếu đuối, tầm thường, lúc nào cũng phải dựa vào hắn. Dụ Tầm mới là người hắn yêu, là khao khát cả đời của hắn. Còn Lâm Nguyệt Chi, cậu chẳng phải luôn yêu hắn sao. Dù thế nào, dù hắn có làm gì cũng sẽ không rời đi, luôn ở bên hắn, mãi là của hắn.

Trì Tình Diễn tự lặp lại câu đó trong đầu như một lời kinh niệm, cố lừa dối chính mình, Lâm Nguyệt Chi sẽ không thể rời khỏi hắn.

Nhưng trong lòng, thứ cảm giác như một nguy cơ đang lặng lẽ hiện ra, không chịu rời đi.

Lục Trạm chợt khẽ cười. Lần này không còn là nụ cười thoáng qua như mọi lần, nhưng nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt. Lục Trạm chỉ thấy thú vị, tò mò nói: "Yêu đơn phương à? Ngọt ngào nhỉ. Vậy thì để tôi làm cho em không còn chút hy vọng nào nữa nhé."

Ngón tay hắn lướt qua gò má cậu, khẽ bóp bên má trắng mịn, mềm như cục bột của Lâm Nguyệt Chi. Cúi xuống thì thầm vào tai cậu.

“Em đáng yêu thế này, nhìn là biết chỉ cần hôn một cái sẽ ngoan ngoãn nằm yên ngay. Cơ thể mềm như vậy không phải sinh ra để cho tôi yêu thương sao. Rời khỏi cậu ta, theo tôi đi."