"Vợ? Nhìn em thế này, không giống người nhà lắm đâu." Lục Trạm nhướn mày, tiếng cười càng sâu.
Cậu mím môi.
Không phản bác. Không khẳng định. Cũng không thể nói thật.
Lục Trạm ngẩng cằm nhìn cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt chậm rãi, thô bạo mà không cần đυ.ng vào, khẽ cười nói: "Mặc vest đen, dáng nhỏ, da trắng. Đứng một mình thế này, em không biết em đang gợi người ta phạm tội à?"
"Có khi chỉ cần kéo em vào một góc tối là có thể làm được rất nhiều chuyện.” Hắn cúi sát xuống, giọng khàn khàn gần như dán bên tai.
Ở phía xa, Trì Tinh Diễn đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt lướt ngang Lâm Nguyệt Chi, cậu vẫn đứng yên như cũ, đôi tay nhỏ siết lấy ly rượu, lưng hơi cứng lại, còn Lục Trạm thì cười thấp bên tai, vẻ mặt không hề đứng đắn.
Một cảm giác khó chịu nhói lên ở ngực trái.
Không thể nào. Hắn sẽ không quan tâm đến con người tầm thường đó. Không đời nào.
Dù Lâm Nguyệt Chi có gợϊ ȶìиᏂ trước mặt cả thiên hạ đi chăng nữa, thì cũng chẳng liên quan đến hắn.
Cậu ta yêu hắn. Cậu ta là người được hắn cưới về. Là vợ của hắn. Thế thì cần gì để tâm?
"Nguyệt Chi, từ giờ em theo tôi đi. Trì Tinh Diễn không chơi, tôi chơi. Mềm như em phải để tôi chơi trước mới không uổng." Lục Trạm vẫn nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt tối lại như đã hạ quyết tâm.
Cậu lảo đảo một chút, ly rượu suýt trượt khỏi tay.
Đôi môi nhỏ nhắn tái nhợt run lên. Ánh mắt khó tin nhìn Lục Trạm.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì cậu không biết làm sao để chống lại những lời nói đầy trêu ghẹo quá đáng như vậy.
Lâm Nguyệt Chi mím môi. Cậu không giỏi đối đáp. Nhưng ít ra cũng muốn nói một câu phản bác, hoặc giữ lại một chút tự tôn mong manh còn sót lại.
"Tôi..."
Chữ đầu tiên vừa thoát ra khỏi cổ họng, thì cả căn phòng đột nhiên xao động. Một người bước vào.
Người ấy mặc áo sơ mi trắng, đơn giản đến gần như tuỳ tiện, nhưng mỗi đường nét trên gương mặt đều tựa như được ánh đèn cố tình chiếu sáng, khiến mọi thứ xung quanh trở nên nhạt nhoà.
Người đàn ông ấy bước đến bên Trì Tinh Diễn. Nhẹ nhàng chạm vào tay áo hắn cười nghiêng đầu.
Dụ Tầm.
Bạch nguyệt quang thời niên thiếu của Trì Tinh Diễn. Người từng khiến Lâm Nguyệt Chi không biết bao lần thức trắng đêm, cố gắng bắt chước nụ cười, dáng đi, cách nói chuyện — chỉ để được Trì Tinh Diễn liếc nhìn thêm một chút.
Giờ đứng đó, xinh đẹp, kiêu ngạo, tự nhiên như thể từ đầu đến cuối, thế giới này vốn dĩ chỉ có hai người họ.