Ánh đèn pha lê trên trần rọi xuống từng tầng rượu vang lóng lánh, phản chiếu thành ngàn mảnh ánh sáng vỡ nát. Tiếng cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng nhạc nhẹ như rót mật, tất cả hòa vào nhau, tạo nên một không gian quá mức hoa lệ.
Lâm Nguyệt Chi đứng ở góc phòng, lặng lẽ như chiếc bóng.
Cậu không thuộc về nơi này. Không bao giờ thuộc về.
Chiếc vest đen vừa người ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn mảnh khảnh, khiến cậu càng thêm nổi bật giữa những gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, ánh mắt như dao, tiếng cười mang tính toán.
Mái tóc đen mềm mại rủ trước trán, đôi mắt cụp xuống như không dám nhìn ai, nhưng mỗi khi ngẩng lên, vẻ yếu ớt nơi ánh nhìn ấy lại khiến người khác không thể không muốn giữ lấy, bảo vệ thậm chí hủy hoại.
Trì Tinh Diễn đứng ở trung tâm bữa tiệc, giữa một nhóm đối tác thương trường, ly rượu trên tay chưa từng cạn. Ánh mắt hắn như không hề liếc về phía cậu.
Từ đầu đến cuối, dường như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của “người vợ” hắn từng kết hôn chưa đến một tuần.
Lâm Nguyệt Chi cũng không trông chờ.
Cậu không đến đây để được hắn nhìn thấy. Không phải để khiến hắn cảm động. Càng không phải để gợi lại chút thương hại nào.
Cậu đến vì bắt buộc.
Vì vẫn còn là “vợ Trì Tinh Diễn” trên danh nghĩa. Còn bao lâu nữa thì thôi?
Cậu không biết. Nhưng hôm nay, đứng dưới ánh đèn này, cậu đã chắc chắn một điều, nỗi đau bị phớt lờ không còn khiến cậu gục ngã nữa.
Chỉ là có chút lạnh thôi. Trong tim.
“Em tên gì?” Một giọng nam trầm, khàn nhẹ vì rượu vang lên phía sau gáy.
Lâm Nguyệt Chi khẽ quay đầu.
Lục Trạm.
Anh dựa người vào bàn rượu, tay áo sơ mi tùy tiện xắn lên, cổ áo mở hai nút, để lộ làn da hơi đỏ vì cồn.
Nhưng điều khiến cậu rợn người không phải là vẻ ngoài phóng túng ấy, mà là ánh mắt, như một con dã thú ngửi thấy mùi máu non từ rất xa.
Anh đang nhìn cậu như thể vừa phát hiện ra một món đồ chơi hiếm có: mềm, đẹp, dễ dụ, và có thể bị nuốt trọn trong một lần cắn.
Lâm Nguyệt Chi khẽ lùi một bước, mắt cụp xuống.
"Lâm Nguyệt Chi.” Giọng cậu nhỏ, dịu, mỏng như giấy ướt. Một cơn gió nhẹ thôi cũng đủ để xé rách.
Lục Trạm bật cười.
Anh tiến sát một chút, gần đến mức hơi thở nóng của hắn phả nhẹ qua vành tai cậu, khẽ đáp: "Lâm Nguyệt Chi à? Cái tên nghe thôi đã muốn nếm thử một lần."
Lâm Nguyệt Chi ngẩn ra, hơi nghiêng đầu tránh né, nhưng vai run nhẹ đã tố cáo sự bối rối, trừng mắt nói: "Tôi là vợ của Trì Tinh Diễn."