Chương 4

Lâm Nguyệt Chi đưa tay chạm vào ngực mình. Da thịt mềm mại ấm nóng, trái tim vẫn đập. Nhưng sâu bên trong, nó đã mục rỗng tan nát từ lâu.

Không phải vì bị phản bội.

Mà vì Lâm Nguyệt Chi yêu quá nhiều, tin quá nhiều, mất quá nhiều. Đến mức chẳng còn gì để mất nữa.

Tiếng tích tắc của đồng hồ như xuyên qua l*иg ngực.

Cậu bật dậy khỏi giường, chân trần bước trên sàn lạnh. Mỗi bước đi, cơn rét ngấm sâu vào xương, kéo cả ký ức đau đớn theo lên cùng.

Gương soi lại gương mặt cậu, vẫn là cậu, vẫn đôi mắt hơi cụp, vẫn hàng mi dài dễ ướt nước, vẫn nét đẹp dịu dàng như pha lê trong gió.

Một vẻ đẹp yếu đuối, nhỏ bé, dễ vỡ.

Một vẻ đẹp khiến người ta muốn nâng niu đồng thời cũng khiến người ta muốn giẫm nát.

Trì Tinh Diễn đã chọn cách thứ hai.

Lâm Nguyệt Chi đưa tay vuốt ngực áo ngủ, nơi trái tim đập nhè nhẹ như con chim sắp cạn kiệt hơi thở. Cậu không biết mình sẽ sống được bao lâu với nỗi đau này. Nhưng ít nhất cậu đã không còn muốn yêu nữa.

Không phải là không còn khả năng yêu.

Chỉ là trái tim đã không còn chỗ cho một người như Trì Tinh Diễn.

"Chỉ cần ly hôn thôi." Lâm Nguyệt Chi nghĩ, tiếng lòng như thì thầm từ vực sâu. “Chỉ cần rời đi chỉ cần rời khỏi anh ấy.”

Không trả thù. Không oán hận. Không cố gắng níu kéo.

Chỉ là muốn sống như một người bình thường, không bị giam cầm trong ánh mắt khinh thường, không phải mỉm cười khi trái tim rỉ máu, không phải gọi “chồng” với người chưa từng nhìn cậu như một người vợ thật sự.

Lâm Nguyệt Chi quay lại giường, nhưng không ngủ được.

Cậu nằm đó, lặng im, như một chiếc bóng.

Ngoài kia trời sắp sáng. Một ngày mới đã tới. Một cơn ác mộng khác đang chờ.

Lâm Nguyệt Chi không khóc. Cũng không muốn khóc.

Nước mắt là thứ xa xỉ nhất sau khi chết đi một lần.

Lâm Nguyệt Chi nằm thẫn thờ rất lâu, đến khi người giúp việc gõ cửa thông báo lịch tiệc tối, mới sực nhớ

Là hôm đó.

Hôm Trì gia tổ chức tiệc rượu, vì áp lực từ cha mẹ, Trì Tinh Diễn mang Lâm Nguyệt Chi đến bên cạnh như một món trang trí. Và ở đó, cậu sẽ gặp Dụ Tầm. Bạch nguyệt quang trong lòng Trì Tinh Diễn.

Lâm Nguyệt Chi nhớ rất rõ ánh mắt Trì Tinh Diễn hôm đó. Lần đầu tiên hắn nhìn người khác với ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng mà cậu chưa bao giờ có được.

Không dành cho cậu. Chưa từng dành cho cậu.

Bàn tay siết nhẹ tấm chăn nhung, lòng bàn tay lạnh như thể ngâm trong nước đá.

Dụ Tầm…

Người mà Trì Tinh Diễn từng yêu sâu sắc, người mà ngay cả sau này, khi đã kết hôn với cậu vẫn vô thức nhắc đến giữa mộng mị. Người ấy không làm gì sai. Kẻ sai là cậu.

Là cậu của kiếp trước, đã ngây thơ cho rằng thời gian và kiên nhẫn có thể lay động một trái tim đã có chủ.

Lâm Nguyệt Chi khẽ nhắm mắt lại, làn mi run lên như cánh bướm gãy. Chuyện gì đến vẫn sẽ đến.

Lâm Nguyệt Chi không thể tránh khỏi việc đến bữa tiệc đó. Nhưng ít nhất, lần này cậu đã biết mình không nên cố bước vào một mối quan hệ đã định sẵn là sai.

Cậu sẽ đi cùng Trì Tinh Diễn.

Sẽ nhìn thấy Dụ Tầm lần nữa.

Và sau đó, cậu sẽ lặng lẽ tránh xa họ.

Không còn yêu. Không còn đợi. Không còn mơ đến điều vốn không thuộc về mình.

Lâm Nguyệt Chi nhìn vào gương, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn không còn ngơ ngác.

Cậu đã chết một lần rồi. Lần này, chỉ mong sống đúng là mình, cho dù đơn độc, cũng không phải quỳ gối cầu xin 1 chút tình yêu bố thí từ người khác.