Trên mặt đường, nước mưa dâng lên thành vũng, phản chiếu hình ảnh của Lâm Nguyệt Chi, mảnh khảnh, ướt lạnh, lặng câm, đáng thương.
Từng chữ hắn nói rơi thẳng vào lòng cậu, nặng như đá, không khuấy động được bất kỳ âm thanh nào, nhưng tạo ra từng vết nứt toạc đau xót.
Món đồ chơi vui thì dùng, chán thì bỏ?
Đó là cách hắn định nghĩa bốn năm tình cảm cậu dốc lòng vụn đắp?
Cậu từng vì hắn mà gom góp từng mảnh vỡ trong tim mình. Bao đựng sự lạnh lùng cay nghiệt của hắn, đến mức chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, một sự yên lặng tạm thời, cậu cũng đủ hạnh phúc.
Tình yêu của cậu chưa từng là gánh nặng. Chỉ là chưa bao giờ được nhìn thấy.
Lục Trạm dường như cũng sững người trong giây lát.
Lâm Nguyệt Chi cúi đầu, cười chua chát, mím môi run run nói: "Vậy ra, tình yêu của em trong mắt anh là sự tồn tại không đáng 1 xu"
Cậu không khóc. Không chất vấn.
Chỉ đơn giản là chấp nhận, chấp nhận tình yêu của cậu không cảm hoá được hắn.
Mưa vẫn rơi, từng giọt mưa nặng trĩu đổ xuống mặt đường.
Cậu bước xuống bậc thềm, đi thẳng ra lòng đường. Đèn xe phía xa chợt lóe, một chiếc ô tô đang lao đến với tốc độ nhanh như tên bắn.
Lục Trạm biến sắc. Trì Tinh Diễn cũng bước lên một bước, như muốn nói điều gì.
Nhưng cậu không quay đầu lại.
Kiếp này sống uổng phí như vậy, chỉ mong kiếp sau không gặp lại.
Suy nghĩ ấy của cậu như tan vào tiếng mưa, giọt nước mắt hoà vào nụ cười đắng chát.
Rồi ánh sáng đèn pha chói lòa. Một tiếng phanh xé gió.
"Kéttt." Mọi thứ hóa trắng, vụn vỡ như Lâm Nguyệt Chi.
Đau đớn như vậy, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
______________
Gió rít khe khẽ ngoài khung cửa sổ, kéo theo mùi mưa đêm chưa tan hết. Không gian tràn ngập hương ẩm mốc của những điều chưa kịp nói, những tổn thương chưa kịp lên da non.
Lâm Nguyệt Chi mở mắt. Cậu cảm thấy khó tin vì mình vẫn còn sống.
Trần nhà vẫn là trần nhà ấy. Căn phòng này, cậu từng tự tay chọn màu rèm, trải khăn giường, đặt từng món đồ nhỏ vào chỗ cũ. Mỗi góc đều mang một chút tâm ý, một chút ngây thơ, một chút hy vọng.
Giờ thì hy vọng chết rồi.
Nhưng cậu vẫn còn sống. Trớ trêu thay.
Rõ ràng, khi chiếc xe lao đến, khi thân thể cậu bị nghiền nát dưới bánh xe, Lâm Nguyệt Chi chỉ nghĩ.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Cơn đau xé nát cậu ra từng mảnh, máu nhuộm đỏ lòng đường. Người đàn ông cậu yêu, Trì Tinh Diễn, chỉ đứng đó, nhưng ánh mắt lạnh băng lại như bị thứ gì đó phá vỡ, khó hiểu gào tên cậu.
Cậu tưởng mình đã chết thật rồi.
Nhưng giờ cậu lại ở đây vẫn là chiếc giường cưới ấy. Vẫn là tấm rèm lụa màu kem. Và không gian này, một lần nữa, giam cậu lại trong cơn ác mộng mang tên Trì Tinh Diễn.