Chương 2

Cậu định xoay người rời đi. Nhưng quá muộn rồi.

Trì Tinh Diễn đã nhìn thấy cậu.

Bốn mắt chạm nhau qua màn mưa, không ai lên tiếng. Thời gian như ngừng lại một khắc.

Rồi hắn bước tới. Không vội, không chậm, ánh mắt nhàn nhạt như đang nhìn một người quen không thân.

"Lâm Nguyệt Chi." Hắn gọi tên cậu như thể đang thử đọc một câu chữ đã phai nhạt, không trọng lượng, không cảm xúc.

Lâm Nguyệt Chi khẽ đáp lại, giọng cậu nhẹ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy: "Em đến đón anh."

Trì Tinh Diễn nhếch môi, ánh mắt cụp xuống như đang đánh giá cậu từ đầu đến chân. Mưa vẫn rơi, tóc cậu đã ướt sũng, lọn tóc bết vào thái dương, đôi môi tái nhợt run lên nhè nhẹ trong gió.

"Đáng thương quá nhỉ." Hắn nhìn cậu như đang nhìn một "món đồ chơi" đáng thương không nơi nương tựa. Môi mỏng khẽ buông 1 câu vừa trần trụi, vừa cay nghiệt.

Lâm Nguyệt Chi không trả lời. Cậu đã học được cách im lặng trước những lời nói châm biếm sắc như dao găm của hắn.

Lục Trạm đứng bên cạnh, khoanh tay, dựa người vào cửa kính. Nụ cười vẫn còn, nhưng ánh mắt sâu hơn bình thường khi nghe thấy câu nói của Lâm Nguyệt Chi, khẽ mở miệng nói: "Chỉ đón cậu ấy, không đón anh à?"

Giọng Lục Trạm nhẹ bẫng, như tiện miệng nói chơi. Âm sắc của anh lại như khẽ trêu vào vào lòng Nguyệt Chi khiến cậu bất giác run lên.

Trì Tinh Diễn không nhìn Lục Trạm. Hắn nói bằng giọng như đang thả từng viên đá xuống nước: "Không cần thiết, em về nhà đi."

Lâm Nguyệt Chi giống như bé mèo đáng thương, trong thâm tâm vẫn len lỏi chút hy vọng, đôi mắt quật cường nhìn thẳng vào Trì Tinh Diễn, môi không còn chút huyết sắc, run run đáp: "Hôm nay là ngày kỉ niệm 4 năm ngày cưới, anh về với em được không?"

Rồi ánh mắt hắn nheo lại, như thể vừa nghe một chuyện buồn cười đến cực điểm. Bỏ qua rung động nơi trái tim. Nụ cười méo mó, môi mỏng nhếch lên: "Lâm Nguyệt Chi, em vẫn chưa hiểu sao?"

"Sao cơ." Cậu ngẩng đầu, đôi mắt thẫm nước, nhưng ánh nhìn sáng lạ thường.

Trì Tinh Diễn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng, từng lời nói như nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tim cậu: "Em có nhầm không? Giữa chúng ta đâu hề có tình yêu? Em, nhiều lắm cũng chỉ là món đồ chơi tôi vui thì dùng, chán thì bỏ. Con mẹ nó kỉ niệm ngày cưới gì chứ?"

Trì Tinh Diễn trên thương trường nổi tiếng kiêu ngạo lạnh lùng, bất cứ khó khăn gì cũng không thể khiến hắn nhíu mày 1 cái.

Rượu ngấm làm cảm xúc trong hắn như muốn nổ tung, hắn không tin mình sẽ yêu 1 người tầm thường như Lâm Nguyệt Chi, một người hắn lừa cưới về mà thôi, quan trọng gì chứ.