Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Dược Triền Miên

Chương 1

Chương Tiếp »
Mưa rơi tí tách, từng hạt mưa nặng trĩu đổ xuống mặt đường, mang theo làn gió lạnh buốt tim gan.

Không dữ dội, nhưng dày đặc. Như tấm màn buông xuống che mờ cả thế giới, khiến lòng người không sao nhìn rõ được đâu là thật, đâu là giả.

Từng hạt nước gõ đều lên mặt đường đen bóng, tạo thành thứ âm thanh rỗng lạnh vang vọng trong l*иg ngực Lâm Nguyệt Chi.

Cậu đứng dưới mái hiên đối diện quán bar, gió luồn qua vạt áo ướt đẫm, thấm vào tận da thịt. Khung cảnh tráng lệ khiến cậu càng thêm nhỏ bé, đáng thương. Cảm giác lạnh không chỉ ở bên ngoài. Nó chảy ngược từ da vào tim, rồi từ tim lan ra khắp toàn thân, rét buốt đến tận xương.

Trên tay cậu là chiếc điện thoại, màn hình vẫn sáng, dừng lại ở dòng tin nhắn duy nhất: [Cậu ấy ở đây.]

Không cần đoán cũng có biết người gửi là ai. Lục Trạm luôn biết điều gì khiến người ta khó chịu nhất. Và anh luôn dùng đúng nó, vào đúng thời điểm.

Lâm Nguyệt Chi không nên đến. Đáng ra cậu nên vờ như chưa từng đọc tin nhắn ấy, gập điện thoại lại, nằm xuống, nhắm mắt, giả vờ rằng lòng mình cũng cứng rắn, không như vẻ bề ngoài.

Nhưng cậu đến rồi. Như một thói quen ngu muội, khi trái tim chưa chịu từ bỏ, đôi chân luôn biết đường quay lại.

Đã gần một tiếng đồng hồ. Trì Tinh Diễn vẫn chưa bước ra.Bên trong quán bar, nhạc điện tử đánh dồn dập, đèn strobe nhấp nháy rực rỡ, đủ khiến bất kỳ ai mất phương hướng.

Nhưng Lâm Nguyệt Chi đứng ngoài, như một bóng ma câm lặng, chẳng hợp với bất kỳ hình ảnh nào ở đây. Đôi mắt cậu dõi về phía cánh cửa đóng kín, nơi khiến người ta muốn tiến vào, cũng muốn thoát ra.

Cậu không biết mình còn mong gì. Có lẽ chỉ là nụ cười. Một lời hỏi han. Một cái nhìn của người kia.

Chỉ một điều nhỏ thôi, cũng đủ khiến cậu tự lừa mình thêm một lần nữa.

Rồi cánh cửa bật mở.

Ánh sáng đèn bar cùng tiếng cười lanh lảnh phả ra ngoài, cùng mùi thuốc lá và rượu nồng. Dưới làn mưa mờ mịt, thân ảnh người đàn ông cao lớn bước ra, vững vàng, lạnh lùng, như thể mưa gió chẳng thể thấm vào người hắn.

Trì Tinh Diễn.

Người đàn ông ấy khoác áo khoác dài màu đen, cổ áo dựng lên che bớt gương mặt sắc lạnh. Một tay đút túi quần, một tay kẹp điếu thuốc đã châm nửa chừng, ánh lửa hắt lên gò má tạo thành một đường sáng tối đối lập đến tàn nhẫn.

Bên cạnh hắn, một người đàn ông khác chậm rãi bước theo. Cao, mảnh khảnh, áo sơ mi mở hai cúc, cổ tay đeo đồng hồ vàng kim, nụ cười nhàn tản trên môi.

Lục Trạm.

Lâm Nguyệt Chi khẽ thở ra, một hơi dài, nặng như mang theo toàn bộ sức lực.

Vẫn là hai người đó. Một người là chồng, một người là “bạn thân” của chồng.
Chương Tiếp »