Giới thiệu: [Mềm mại, xinh đẹp thụ X Điên cuồng chiếm hữu, lạnh lùng cay nghiệt công X Yêu nghiệt, tà mị, lý trí, điên phê công.] Kiếp trước, Lâm Nguyệt Chi yêu một người không nên yêu. Cậu dịu dàng, …
Giới thiệu:
[Mềm mại, xinh đẹp thụ X Điên cuồng chiếm hữu, lạnh lùng cay nghiệt công X Yêu nghiệt, tà mị, lý trí, điên phê công.]
Kiếp trước, Lâm Nguyệt Chi yêu một người không nên yêu.
Cậu dịu dàng, cam chịu, ngoan ngoãn ở bên cạnh Trì Tinh Diễn, người chồng chưa từng thật sự để cậu vào mắt.
Trì Tinh Diễn lạnh lùng, tàn nhẫn, dễ dàng phát điên. Dường như hắn đã dành mọi sự dịu dàng cho Dụ Tầm, người hắn yêu say đắm trong những năm tháng thanh xuân.
Cậu yêu Trì Tinh Diễn bốn năm. Yêu đến ngu muội, yêu đến quên mất bản thân từng là ai. Yêu đến nhu mì như nước, chảy vào từng góc cạnh sắc lạnh của hắn, chỉ mong có một ngày trái tim kia mềm lại, quay đầu nhìn thấy mình.
Nhưng đến cuối cùng, điều cậu chờ được lại là hình ảnh cánh cửa quán bar bật mở, Trì Tinh Diễn ôm người khác trong lòng, môi mỏng nhếch lên, ánh mắt lạnh nhạt như chưa từng quen biết nhìn thẳng vào cậu, nói: "Yêu à, sao có thể? Lâm Nguyệt Chi chỉ là một món đồ chơi không thú vị mà thôi."
Đó là câu nói cuối cùng của Trì Tinh Diễn mà cậu còn nhớ trước khi chết.
Trọng sinh trở về, vẫn là danh nghĩa vợ chồng, vẫn là người đàn ông ấy nhưng Lâm Nguyệt Chi đã học cách mỉm cười trong im lặng, rồi âm thầm rút khỏi cuộc đời hắn.
Chỉ là, chưa kịp rời đi, đã bị một cánh tay khác giữ lấy.
Lục Trạm - ma quỷ mang khuôn mặt yêu nghiệt, khí chất phong lưu, cười như không đặt ai vào mắt. Anh không hỏi cậu muốn gì, chỉ cúi đầu ghé sát tai cậu, thì thầm bằng chất giọng ngọt ngào như mật chảy qua lưỡi dao: “Em có thể chạy khỏi hắn, đến bên tôi. Tôi che chở cho em.”
Một người là lửa lạnh thiêu trụi.
Một người là độc ngọt ăn mòn.
Lâm Nguyệt Chi như một đóa hoa mong manh chẳng kịp tàn bị giằng xé giữa hai lòng bàn tay rực máu.
Awww cảm ơn các tình iu đã đề cử nhaaa, mấy nay bận k ra chương được. Tối nay tui ra chương liềnnnn 🌸😙