Chương 9

Nó từng đi du lịch Trung Quốc, học được vài câu tiếng Trung mỗi nửa hiểu nửa không, toàn là mấy câu lưu hành trên mạng. Trước khi xuyên không, nó trượt chân trong nhà tắm, ngã đập mông, mở mắt ra đã thành con thú nghiệm trinh, bị nhốt trong l*иg sắt như một con khỉ hình người. Người xung quanh đều cho rằng nó không hiểu tiếng Trung. Nó há miệng nói cả một tràng tiếng Anh mà chẳng ai hiểu. Họ còn coi tiếng Anh của nó như một loại tiếng gầm kỳ lạ của thú. Nó bị nhốt trong chiếc l*иg này suốt bao năm trời, không thể đi đâu. Người đem cơm cho nó lại là kẻ câm, không giao tiếp được, muốn học tiếng Trung cũng học không nổi. Vốn dĩ nó đã là một đứa trẻ nóng nảy, bị giam lâu ngày như vậy càng khiến nó như thùng thuốc súng sẵn sàng nổ tung chỉ vì một tia lửa. Thỉnh thoảng nó bị kéo ra ngoài để nghiệm trinh cho một cô gái nào đó. Nhìn đám đông xung quanh xì xầm rằng nó không hiểu người ta nói gì, nó lại càng nổi điên. Khi cô gái bị đẩy vào, thú tính trong nó bùng phát vì bị dồn nén quá lâu. Nó căn bản không biết phải “nghiệm trinh” thế nào, cũng chẳng quan tâm cô gái đó có trong sạch hay không. Nó chỉ xé nát đối phương để trút cơn giận bị đè nén bởi thật ra nó chẳng hiểu gì về việc nghiệm trinh cả. Kiếp trước nó vẫn còn là một cậu trai nhỏ ngây thơ! Nó nghẹn uất gần trăm năm, giờ cuối cùng gặp được một người hiểu lời mình, mở miệng một cái là không dừng lại được, tuôn ra hết sạch cả quá khứ. Vì thế đám đông nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng chưa từng có: Ninh Tuyết Mạch nhỏ bé đứng trước con thú nghiệm trinh to lớn, hai bên nói chuyện say sưa bằng cùng một thứ tiếng. Thỉnh thoảng nàng còn đưa tay vỗ vỗ vai nó để trấn an. Con thú nghiệm trinh trên gương mặt giống chó Pug phóng đại kia hiện đầy vẻ xúc động, còn dúi đầu vào người nàng như một con mèo lớn. Mọi người đều sợ đến chết lặng, há hốc miệng nhìn cảnh trước mắt. Kỳ tích! Chưa từng có ai có thể hòa thuận với thú nghiệm trinh như vậy! Cô nương Ninh Tuyết Mạch này vừa rồi lại sáng tạo nên một kỳ tích! Được thú nghiệm trinh ưu ái thế này, xem ra nàng chẳng những không thất trinh mà còn thuần khiết vô cùng. Nàng đúng là bị oan! Ninh Tuyết Mạch cố nhịn cơn buồn ngủ. Cái “bạn quốc tế xuyên không” này đúng là nhiều lời kinh khủng! Nó kể từ chuyện đi học, lớp mấy, cho đến việc từng thầm thích cô bạn gái nhỏ nào. Nhưng nhìn nó bị kìm nén gần trăm năm mà vẫn nhớ rõ tiếng mẹ đẻ, lại nói lưu loát như vậy, nàng cũng phải bội phục. Con thú nghiệm trinh vừa khổ vừa tủi, nói rằng nó bị nhốt quá lâu, đến mức suýt quên mình từng là người. Nó lại không nhịn được mở miệng hỏi về thân phận kiếp trước của nàng. Ninh Tuyết Mạch cũng không giấu giếm, kể rằng nàng từng là kim bài đặc công. Nghiệm trinh thú lập tức hai mắt sáng rực như sao, nói rằng ở kiếp trước nó sùng bái nhất chính là đặc công. Nó xem vô số phim đặc công, nào là 007, điệp viên hành động mạnh mẽ, rồi cả phim điệp ảnh gì đó… gần như có thể đọc tên làu làu. Nhìn đôi mắt nhỏ đầy ngưỡng mộ của nó, Ninh Tuyết Mạch không khỏi nghĩ thầm, nàng từng sang nước nó trộm cả tài liệu tuyệt mật kia mà. Đứa nhỏ này thật sự lý tưởng hóa nghề đặc công quá mức. Nàng liếc nhìn thân hình to lớn hùng tráng của nó, thầm thở dài. Ai có thể nghĩ một con thú khổng lồ mạnh mẽ như vậy lại có tâm hồn của một nhóc tì? Nó dù xuyên đến thế giới này đã lâu nhưng vì thiếu giao tiếp, tâm trí vẫn chỉ như một đứa trẻ. Không giống nàng, bên trong thân thể nhỏ bé này là linh hồn của một đặc công trưởng thành. Nàng trò chuyện với thú nghiệm trinh chừng nửa canh giờ, còn mọi người xung quanh thì đứng như tượng gỗ nhìn suốt nửa canh giờ ấy.