Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Bước Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 61

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ta hỏi ngươi, Hồ Điệp Thường chết lúc nào?” “Khoảng giờ Tuất một khắc.” “Vậy càng sai! Giờ Tuất canh ba bổn vương mới rời Thái tử phủ. Trước đó nàng vẫn ở bên ta, sao có thể phân thân đi gϊếŧ người?”

Lục đại nhân bị hắn bác đến á khẩu: “Có… có lẽ nàng ngấm ngầm sai người. Nhưng nàng đã nhận tội…” “Vào nơi đó, dù là đàn ông cũng sẽ bị ép nhận tội! Nàng đâu? !” Vị Thái tử điện hạ vốn luôn điềm đạm lúc này đã mất bình tĩnh, một tay nắm cổ áo Lục đại nhân kéo mạnh. Sát khí từ người hắn tỏa ra lạnh đến thấu xương, khiến

Lục đại nhân run lẩy bẩy: “Sáng nay nàng… trong trọng lao sợ tội tự sát…” Đã chết rồi? ! “Phanh!” Một tiếng nổ nặng nề vang lên, Lục đại nhân bị quẳng xuống đất. Quý Vân Hoàng chớp mắt đã biến mất khỏi Hình Bộ. Lục đại nhân nằm trên đất, đau đến suýt không bò dậy nổi, mặt tái xám, hồi lâu mới lấy lại được hơi thở. Làm quan bao năm, đây là lần đầu tiên hắn thấy Thái tử điện hạ nổi giận lớn đến vậy. Rõ ràng Thái tử rất để tâm cô gái kia… … Hình phòng Hình Bộ, dẫu mặt đất đã được cọ rửa sạch máu, nhưng trong không khí mùi tanh vẫn đặc quánh, nồng đến gay mũi. Quý Vân Hoàng đi một vòng, lòng trầm xuống tận đáy. Trên những dụng cụ tra tấn vẫn còn dấu máu loang lổ. Ở khe hở, hắn tìm được những mảnh vải còn sót lại trên người Ninh Tuyết Mạch, nhỏ bé, rách nát, thấm máu. Chỉ nhìn thôi cũng biết nàng đã phải chịu tra tấn thế nào đêm qua. Bốn ngục tốt chuyên phụ trách tra tấn quỳ run rẩy trên đất. Nhìn Thái tử đi khắp phòng, mỗi bước chân như giẫm thẳng vào tim họ. Bọn họ thật không ngờ Thái tử sẽ tự mình đến kiểm tra tỉ mỉ như vậy… “Nàng thật sự chết rồi?” Cuối cùng Quý Vân Hoàng dừng lại, nhìn xuống bọn họ. “Thật… thật vậy. Nàng sợ tội tự sát.” Ngục tốt run run đáp. Đây là lời họ đã chuẩn bị từ trước. “Thi thể đâu?” “Đã… đã thiêu…” “Thiêu? !” Sát khí từ người Quý Vân Hoàng bùng lên như gió bão. “Ai cho các ngươi lá gan? !” Nhiệt độ trong phòng như tụt xuống, bốn gã ngục tốt run như sắp gãy.

Họ quỳ rạp xuống: “Bẩm Thái tử gia, Ninh cô nương sau khi chết, chúng ta lập tức bẩm báo. Người trên nói thời tiết nóng, thi thể không thể giữ lâu. Dù gì nàng cũng là con gái Ninh hầu gia, đã cung khai rồi lại tự sát, nên không truy cứu nữa. Chỉ sợ thi thể bốc mùi trong tù, nên ra lệnh chúng ta thiêu, thu tro đưa vào đàn chứa tro, sáng nay sẽ chuyển về Tĩnh Viễn hầu phủ…” Tất cả đều là lời nói dối đã được chuẩn bị sẵn. Quý Vân Hoàng tay chân lạnh buốt. Đến lúc này hắn đã hiểu đây là một cái bẫy, tám chín phần mười do chính phụ hoàng hắn bày ra. Nhạc Hiên Đế trước tiên giữ chân hắn trong hoàng cung, rồi lập tức phái người dùng thủ đoạn sấm sét bắt Ninh Tuyết Mạch, tra tấn suốt đêm, bức nàng phải nhận tội trong cảnh bị hành hạ đến kiệt quệ, cuối cùng lại diệt khẩu… Hắn tuy đoán được người đứng sau, nhưng lại không hiểu vì sao Nhạc Hiên Đế phải hao tâm tổn sức đối phó một cô nương nhỏ bé như vậy. Nàng không quyền không thế, không chỗ dựa, hoàn toàn không tạo thành uy hϊếp gì với hoàng quyền. Hắn nghĩ trăm lần cũng không thông. Trong đầu hắn hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Tuyết Mạch khi cười khúc khích đêm qua. Tim hắn như bị kim đâm một nhát. Cô gái vừa còn tươi cười với hắn như vậy, giờ đã chết rồi sao? Rõ ràng nàng có năng lực đặc biệt như thế! Rõ ràng có thể làm sáng rực Trường Không quốc! Hắn đảo mắt nhìn bốn vách tường và những hình cụ loang máu, rồi lại nhìn bốn gã ngục tốt đang quỳ rạp dưới đất. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo tàn khốc, chậm rãi hỏi: “Đồ Một Đao đâu? Bảo hắn tới gặp bổn vương.”
« Chương TrướcChương Tiếp »