Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Bước Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Quảng trường ngày một náo động. Người thì phẫn nộ thay nàng, kẻ lại bàn ra tán vào. Dẫu vậy, phần lớn vẫn nhìn Ninh Tuyết Mạch bằng ánh mắt chứa đầy mong đợi, như thể đặt vào nàng hy vọng mà họ chưa từng dám nói thành lời.

Song cũng không ít người thực tế hơn, chỉ biết thở dài ngao ngán.

Nàng bị bắt gian ngay trên giường. Dù nàng có biện minh đến thế nào, chuyện ấy với họ vẫn khó mà tin được.

Huống hồ, nghiệm trinh thú sắp được đưa đến.

Từ trước tới nay, chưa một nữ nhân nào sống sót qua được. Người trong sạch còn khó giữ mạng, huống chi người mang tiếng ô uế.

Cho nên, đa phần dân chúng đều nghĩ nàng chắc chắn không thể thoát.

Giữa lúc lời bàn tán lên cao, một hồi trống trầm nặng vang lên từ phương xa.

Âm thanh ấy như đánh thẳng vào ngực người nghe, ầm ầm khiến bầu không khí cũng rung lên.

Quý Vân Hạo nghe tiếng trống thì sắc mặt lập tức trầm xuống.

Hắn biết nghiệm trinh thú đã được dẫn tới.

Từ cuối lối đi, một nhóm thị vệ bước ra, hộ tống theo sau là một chiếc l*иg sắt tối đen.

Bên trong l*иg phát ra tiếng gầm gừ trầm đυ.c, như tiếng móng vuốt cào vào thép lạnh, khiến người ta lạnh sống lưng.

Dân chúng vô thức lùi lại. Có người tái mặt, có người căng thẳng đến mức run rẩy không dám nhìn.

Người áp giải cất giọng khàn đặc:

Người áp giải: "Nghiệm trinh thú đã tới."

Chỉ một câu ngắn ngủi cũng đủ để quảng trường chìm vào tĩnh lặng.

Không khí nặng đặc, tựa như ngay cả gió cũng không dám lay động.

Quý Vân Hạo nhìn l*иg thú rồi liếc sang Ninh Tuyết Mạch.

Trong ánh mắt hắn thấp thoáng tia lạnh lẽo và đắc ý.

Hắn tin rằng, dù nàng có trong sạch, đối diện với hung thú kia cũng chẳng thể sống.

Nhưng Ninh Tuyết Mạch lại bình thản đến mức khó hiểu.

Nàng tựa nhẹ vào song sắt, ánh mắt trong suốt, không chút sợ hãi, tựa như người đứng ngoài cuộc.

Tiểu đồng đứng bên cạnh nàng, vẻ trẻ con nhưng ánh nhìn sáng trong và sắc bén lạ thường. Cậu vừa nhìn l*иg thú, vừa quan sát nàng.

Tiểu đồng: "Ngươi có sợ không?"

Ninh Tuyết Mạch mỉm cười nhẹ.

Ninh Tuyết Mạch: "Nếu ta sợ, chẳng phải tự thừa nhận mình có tội sao?"

Tiểu đồng khẽ nhướng mày, như cảm thấy thú vị với câu đáp ấy.

Dưới quảng trường, dân chúng xôn xao nhỏ giọng:

"Trông nàng bình tĩnh quá..."

"Không lẽ nàng thật sự không sợ nghiệm trinh thú sao? Kỳ lạ thật."

Đúng lúc ấy, một âm thanh rít chói tai vang lên.

L*иg thú bị mở hé, để lộ đôi mắt đỏ rực như than đang cháy dưới bóng tối đen đặc.

Cả quảng trường lại lùi thêm một bước.

Bên trong là một con thú lạ, dáng như cáo, lông trắng pha xám.

Đôi mắt đỏ rực như lửa, còn giữa trán là vệt đen mảnh, rung nhè nhẹ theo từng hơi thở nặng trĩu của nó.

Con thú gầm lên một tiếng, hơi thở tanh nồng phả ra mùi sắt gỉ khó chịu.

Quý Vân Hạo khoanh tay, giọng lạnh lùng:

Quý Vân Hạo: "Đưa nghiệm trinh thú vào."

Đám thị vệ chuẩn bị mở hẳn cửa l*иg.

Tiểu đồng bỗng giơ tay.

Tiểu đồng: "Chờ đã."

Giọng nói trong trẻo nhưng có uy nghi khiến tất cả đều lập tức dừng lại.

Tiểu đồng nhìn thẳng vào Quý Vân Hạo.

Tiểu đồng: "Đế Tôn dặn rằng, dù nàng sạch hay không, công chính vẫn đặt lên hàng đầu."

Quý Vân Hạo mím môi.

Quý Vân Hạo: "Đương nhiên."

Tiểu đồng quay sang Ninh Tuyết Mạch.

Tiểu đồng: "Ninh cô nương, ngươi có muốn nói thêm điều gì không?"

Ninh Tuyết Mạch gật nhẹ.

Ninh Tuyết Mạch: "Có."

Tiểu đồng gật đầu.

Tiểu đồng: "Ngươi nói đi."

Nàng thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh buốt.

Nàng nhìn thẳng vào Quý Vân Hạo.

Ninh Tuyết Mạch: "Ta chỉ muốn nói một điều. Nếu hôm nay ta chết, người gϊếŧ ta không phải nghiệm trinh thú, mà là Lục Vương gia."

Câu nói rơi xuống, nặng tựa tảng đá.

Dân chúng lập tức rộ lên.

Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Quý Vân Hạo, đầy nghi ngờ và phẫn nộ.

Quý Vân Hạo mặt đỏ lên vì tức.

Quý Vân Hạo: "Câm miệng!"

Ninh Tuyết Mạch bật cười nhẹ.

Ninh Tuyết Mạch: "Ta nói sai sao?"

Tiểu đồng im lặng nhìn cả hai. Ánh mắt cậu trở nên sâu kín khó đoán.

Đúng lúc ấy, cửa l*иg bị mở toang.

Nghiệm trinh thú gầm lên một tiếng rợn người rồi lao thẳng về phía Ninh Tuyết Mạch nhanh như chớp.

Dân chúng hoảng loạn hét lên.

Quý Vân Hạo nhếch môi, nụ cười lạnh lộ rõ. Hắn tưởng rằng chỉ trong chốc lát nữa thôi, nàng sẽ bị xé nát.

Nhưng ngay khi con thú sắp chạm vào người nàng, Ninh Tuyết Mạch chỉ khẽ nghiêng đầu.

Tiếng gầm của con thú bỗng nghẹn lại.

Thân hình nó dừng sững cách nàng chỉ một tấc.

Hai chân trước chống xuống đất, thân thể run nhẹ.

Cả quảng trường đều nín thở.

Ninh Tuyết Mạch đứng yên, mắt ánh lên vẻ lạnh lùng.

Trong lòng nàng chỉ thoáng một ý nghĩ:

"Vấn đề nằm ở kẻ điều khiển nó, chứ không phải bản thân con thú."

Không có sức mạnh kỳ bí nào xuất hiện.

Chỉ có sự khựng lại đầy bất thường khiến dân chúng hoang mang.

Một người hét lên:

Người dân: "Nó dừng rồi, Chuyện gì vậy?"

Trong khi đám đông còn chưa kịp hiểu, tiểu đồng đã bước lên một bước.

Ánh mắt cậu nhìn con thú, bỗng chốc trở nên sắc lạnh.

Tiểu đồng: "Có vấn đề."

Một câu ngắn gọn, nhưng đủ để cả quảng trường bùng lên như sóng vỗ.
« Chương TrướcChương Tiếp »