Chương 57

Nàng xoay con dao trong lòng bàn tay, giọng nói lại trở nên dịu dàng, như đang thương lượng: “Ta thấy thủ pháp lột da của ngươi vừa rồi rất quen, ta cũng muốn học. Hay là thử ngay trên người ngươi một lần. Nếu ta lột không khéo, ngươi chịu khó gánh thêm chút nhé.” Sắc mặt Đồ Một Đao trong nháy mắt trắng bệch, mắt trợn trừng như muốn rớt ra ngoài. Đúng là nợ đời đến nhanh thật. Hắn vừa mới lột da mặt một thiếu nữ, lập tức lại có một thiếu nữ khác tới lột da mặt hắn. Hắn lột da người khác thì là hưởng thụ. Nhưng bị người khác lột da mặt, đó tuyệt đối là cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Hắn chỉ biết trơ mắt nhìn Ninh Tuyết Mạch chậm rãi bước tới. Lưỡi dao mỏng trong tay nàng phản chiếu ánh lạnh, khiến người ta dựng tóc gáy. … Một canh giờ trôi qua, rồi lại một canh giờ trôi qua. Cuối cùng ba canh giờ cũng hết. Bên ngoài, bốn tên ngục tốt ngồi chờ vẫn đang đánh bài cửu để gϊếŧ thời gian. Đến lúc này ai nấy đều đã mệt rã rời, đánh bài cũng uể oải, nhưng vẫn cố gượng, không dám ngủ. Bọn họ tuy có chút lo cho lão đại của mình, nhưng vì Ninh Tuyết Mạch đã dặn rằng trị liệu cần tuyệt đối yên tĩnh nên không ai dám vào quấy rầy, chỉ sợ ảnh hưởng kết quả chữa trị. Bốn người đang la hét đánh bài, bỗng bị một tiếng kêu thê thảm chấn động đến mức tay run lên. Bốn đôi mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc, lập tức ném bài xuống bàn rồi chạy thẳng về phía hình phòng. Tiếng kêu ấy là của một cô gái, từng tiếng nối tiếp nhau, càng lúc càng khiến tim gan run rẩy. Ngay khi họ sắp tới cửa hình phòng, tiếng kêu kia lại đột ngột bị cắt ngang, im bặt như thể bị bóp nghẹt. Bốn người nhìn nhau, một người thử thăm dò hỏi vọng vào: “Đầu nhi, xảy ra chuyện gì? Ngài ra tay rồi sao?” Tiếng kêu vừa rồi tuy không giống tiếng người, nhưng rõ ràng là của một cô gái. Không cần hỏi cũng biết chắc chắn là Đồ Một Đao đã bắt đầu tra tấn.

Bên trong truyền ra giọng Đồ Một Đao: “Các ngươi vào đi.” Bốn người lập tức đẩy cửa bước vào. Căn phòng như lò gϊếŧ mổ. Cô gái bị đóng thành hình chữ đại lên tường, quần áo rách nát, cơ thể bị cắt đến mức không còn phân biệt được là da thịt hay thứ gì khác, phần dưới nát bấy, ngay cả giới tính cũng nhìn không ra. Trên người cắm một thanh sắt nung đỏ vẫn còn bốc khói. Trên mặt thật ra đã không còn mặt nữa chỉ là một mảng thịt máu mơ hồ, miễn cưỡng nhìn ra được chỗ từng là ngũ quan. Cả người nàng run rẩy không ngừng, máu nhỏ giọt xuống, hòa vào vệt máu cũ của cô gái bị tra tấn trước đó. Cảnh tượng tàn nhẫn là vậy, nhưng với bốn ngục tốt này lại không có gì lạ. Họ chỉ liếc qua cô gái rồi lập tức nhìn về phía Đồ Một Đao đang ngồi trên xe lăn, ánh mắt dừng ở đôi chân hắn: “Đầu nhi, con bé kia lừa ngài à? Chân của ngài…” “Ta đã nói rồi, chân lão đại bao nhiêu danh y còn trị không được, sao có thể bị một con bé vớ vẩn chữa khỏi?” “Đúng rồi, rõ ràng con bé chỉ trì hoãn thời gian, bị lão đại nhìn thấu nên mới bị trừng trị như vậy.” “Phải, phải, con nha đầu này đúng là thiếu dạy dỗ! Làm lão đại tức đến mức tự mình động thủ.” “Đồ ngu, kéo dài bao lâu cũng trốn không khỏi cái chết. Đầu nhi, ngài mệt rồi sao? Để bọn ta làm tiếp.” Bốn người vừa nói vừa xoa tay, hừng hực khí thế muốn tiếp tục hành hình. Đồ Một Đao từ xe lăn chậm rãi đứng lên, bước về phía trước vài bước. Dưới ánh mắt kinh ngạc của thuộc hạ, hắn vỗ vỗ áo choàng, ngáp một tiếng: “Ừ, phần sau các ngươi làm đi. Hôm nay bản quan hơi mệt, nên đã làm hỏng yết hầu nó rồi, giờ nó nói chẳng ra lời gì nữa. Đợi nó cung khai thì cứ theo như ban đầu mà xử trí.” Bốn thuộc hạ thấy hắn đi lại vững vàng thì vô cùng sửng sốt, lập tức chúc mừng nịnh nọt không ngừng.