Đồ Một Đao theo bản năng muốn đứng thẳng dậy nhưng tứ chi như không còn là của mình. Hắn tỉnh táo, nhìn rõ mọi thứ, cảm nhận rõ mọi chuyện, nhưng không cách nào cử động cũng không thể phát ra tiếng giống như bị bóng đè hoàn toàn. Hai mắt hắn tràn đầy kinh hoảng, trơ mắt nhìn Ninh Tuyết Mạch chậm rãi đứng lên, mỉm cười nhìn hắn. Nụ cười ngọt ngào, nhưng trong mắt Đồ Một Đao lại như ác quỷ thò đầu từ địa ngục.
Nàng nói: “Đại nhân, cảm giác thế nào?” Mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán Đồ Một Đao. Hắn muốn quát, muốn gọi người bên ngoài, nhưng trong cổ họng không thoát ra được bất kỳ âm thanh nào. Bỗng nhiên, trong phòng vang lên chính giọng hắn: “Tiểu cô nương y thuật thật không tệ. Rất tốt, rất tốt.” Đồ Một Đao giật mình hoảng sợ. Đó là giọng hắn… nhưng không phải hắn nói! Hắn trợn tròn mắt nhìn Ninh Tuyết Mạch nàng đang bắt chước giọng hắn, mà giống đến mức không sai một ly. Bên ngoài hình phòng có bốn tên ngục tốt, vốn vẫn lắng nghe động tĩnh. Nghe thấy giọng trưởng quan vẫn bình thường thì lập tức yên tâm. Đồ Một Đao đã nói trước rằng nếu không gọi thì dù nghe gì cũng không được vào, thế nên đám kia liền kéo nhau ra xa, bày bàn đánh bài gϊếŧ thời gian. Trong phòng chỉ còn lại Ninh Tuyết Mạch và tên ác ma đang toàn thân bất động.
Nàng cúi xuống bên tai hắn, giọng mềm mại: “Đại nhân, ngươi vốn không định tha cho ta. Ngươi muốn đợi ta chữa khỏi bệnh rồi lại hành hình ta, đúng không?” Đồ Một Đao mồ hôi lạnh rơi như mưa, muốn lắc đầu nhưng đầu không nhúc nhích được.
Nàng mỉm cười, từng chữ thong thả: “Đừng chối. Ta nhìn ra rồi.” Ninh Tuyết Mạch thản nhiên lấy trên bàn một cây búa nhỏ, nhẹ nhàng lắc lư trước mặt hắn: “Nào, ngoan ngoãn nói cho ta biết rốt cuộc là ai đứng sau muốn hại ta, muốn lấy mạng ta?” Đồ Một Đao không thể đáp lời, chỉ có đôi mắt tam giác đảo loạn liên tục.
Nàng nói: “À, ta quên mất ngươi hiện giờ không mở miệng được. Vậy thế này nhé, ta sẽ đọc từng cái tên. Nếu đúng, ngươi nhìn xuống. Nếu không phải, ngươi đảo mắt sang trái sang phải. Được không?” Hắn làm sao dám nói? Đồ Một Đao nghiến răng nhắm chặt mắt lại.
Nàng thở dài: “Không hợp tác chút nào. Vậy chỉ còn cách cho ngươi nếm thử vài biện pháp đặc biệt thôi… thật ra ta cũng không nỡ đâu…” Lời vừa dứt, chiếc búa nhỏ trong tay nàng đã nện xuống ống chân trái hắn. Nhìn thì như gõ bừa, nhưng lại đánh trúng khớp xương. Một tiếng rắc nhỏ vang lên, xương ống chân hắn gãy lìa. Cơn đau khiến toàn thân Đồ Một Đao co giật, mồ hôi lạnh túa ra như mưa. Hắn trợn trừng mắt nhìn cô gái đang cười hồn nhiên trước mặt, gần như hoài nghi nàng là ác quỷ đội lốt người. Ninh Tuyết Mạch không phí lời, mỗi lần hỏi mà hắn không trả lời liền hạ búa thêm một cái. Mỗi cú đều chính xác đánh gãy một khúc xương. Cả đời Đồ Một Đao không biết đã bẻ gãy bao nhiêu xương người khác, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày chính mình bị người ta nện nát từng khúc xương như vậy. Nỗi đau xuyên tim khiến mặt hắn trắng bệch, rồi tím tái, rồi lại trắng bợt. Hắn không hét lên được, không giãy giụa được, nhưng gương mặt méo mó vặn vẹo đến mức nhìn không còn hình người, càng giống quái vật dưới địa ngục. Hắn vốn tưởng dù nàng có chế ngự được hắn cũng không dám thật sự ra tay hành hình. Dù sao tra tấn kiểu này đòi hỏi tâm lý rất mạnh, bình thường người trông thấy còn chẳng dám nhìn lâu, huống chi tự mình xuống tay. Huống chi nàng chỉ là một cô gái nhỏ yếu đuối? Nhưng đến khi nàng bình thản gõ nát hai xương đùi hắn, hắn rốt cuộc hiểu ra cô gái trước mặt không phải người bình thường, mà là một tiểu ác ma khoác da thiếu nữ. Khi nàng chuẩn bị nâng búa lên đánh vào thắt lưng hắn, Đồ Một Đao cuối cùng chịu không nổi, trong mắt lộ rõ cầu xin.
Nàng nghiêng đầu: “Sẵn sàng nói chưa?” Đồ Một Đao ra sức đảo mắt lên xuống, ý tứ là gật đầu.