Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Bước Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 54

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ba canh giờ để chữa bệnh, còn một canh giờ… quá đủ để hắn “dạy dỗ” một cô gái nhỏ. Khóe môi hắn cong lên, cố ý tỏ ra hiền hòa: “Được, bản quan đáp ứng.” Ninh Tuyết Mạch hai mắt sáng lên, gương mặt lộ vẻ mừng rỡ: “Tạ đại nhân. Tuyết Mạch nhất định sẽ chữa cho đại nhân khỏi hẳn, không còn bị bệnh hành hạ.”

Đồ Một Đao gật đầu, nở nụ cười hòa ái: “Như vậy thì tốt. Bản quan vốn rất thích ngươi, tha cho ngươi một đêm cũng không sao. Biết đâu sáng mai có người đến cứu ngươi, như vậy ngươi liền sống.” Ninh Tuyết Mạch vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, giọng mềm như nước: “Tuyết Mạch cũng mong như vậy. Vô luận thế nào vẫn phải cảm tạ đại nhân cho Tuyết Mạch cơ hội này.” Nụ cười của nàng thanh thuần đến mức khiến người khác như thấy cả đóa hoa nở rộ. Đồ Một Đao vừa tỏ ý an ủi nàng, trong lòng lại cười lạnh. Đúng là một đứa bé ngây thơ, thật dễ lừa, dễ dỗ! Trên mặt đã định rõ chỉ cần nàng chịu nhận tội là có thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào. Sau khi nàng nhận tội, lập tức chém nàng rồi viết thành tự sát vì hối hận. Mọi việc đã sớm sắp đặt xong. Tiếc cho một cô nương có chút bản lĩnh lại ngốc đến mức muốn dùng y thuật đổi mạng sống. Hắn tính xong cả rồi: Ninh Tuyết Mạch chữa cho hắn ba canh giờ, còn một canh giờ đủ để hắn “xử lý” nàng, khiến nàng ngoan ngoãn nhận tội. Vừa khỏi bệnh, vừa hoàn thành nhiệm vụ trên giao thật sự là một công đôi việc. Sợ nàng vì lo lắng mà làm qua loa, hắn phá lệ ôn hòa với nàng, đáp ứng mọi yêu cầu nàng đưa ra. Nàng bảo tháo hết xiềng xích trên người hắn đồng ý. Nàng đòi đủ loại dụng cụ giải phẫu hắn sai người mang tới. Nàng yêu cầu hoàn toàn yên tĩnh trong ba canh giờ hắn lập tức đuổi toàn bộ ngục tốt ra ngoài, bắt họ đứng canh ngoài cửa. Đồ Một Đao có niệm lực, dù chân tàn vẫn có thể chống lại hai ba chục tên khỏe mạnh. Một cô bé yếu ớt, lại bị hắn xem là phế vật không có niệm lực, sao hắn phải dè chừng? Chỉ cần nàng dám làm loạn, hắn có thể bóp nát toàn bộ xương cốt nàng trong nháy mắt. Đám ngục tốt cũng tin rằng một tiểu cô nương như nàng không làm được trò gì, nên sau khi chuẩn bị đầy đủ liền rối rít rút ra ngoài. Đồ Một Đao âm thầm quan sát gương mặt nhỏ nhắn của Ninh Tuyết Mạch. Trên khuôn mặt ấy đầy vẻ nhẹ nhõm và vui mừng, hiển nhiên nàng đã hoàn toàn tin tưởng lời hứa của hắn, tưởng rằng chỉ cần trị bệnh cho hắn xong, sáng mai sẽ có người đến cứu nàng. Có suy nghĩ ấy thì nàng sẽ không làm loạn, điều này càng khiến Đồ Một Đao yên tâm. Ninh Tuyết Mạch sắp xếp lại kim châm rồi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, bắt đầu châm cứu. Mỗi cây kim nàng hạ đều được thực hiện ngay trước mắt hắn, từng huyệt nàng châm đều không phải vị trí trí mạng. Đồ Một Đao lúc đầu còn đề phòng, nhưng về sau dần thả lỏng, nhìn nàng cúi đầu chăm chú làm việc, đôi má vì dùng sức nhiều lần mà ửng hồng lên. Trong lòng hắn chậm rãi sinh ra ý nghĩ bẩn thỉu. Cô gái nhỏ này tuy gầy yếu nhưng mặt mày thanh tú, cười lên lại càng dịu dàng ngọt ngào. Nếu cứ thế đem nàng ra hành hình thì thật lãng phí. Hay là… đợi lát nữa trước tiên nếm thử một chút? Cho nàng biết tư vị nam nhân là thế nào… Hắn nghĩ đến đó thì cưỡng không được nhếch môi cười tà. Không thể không thừa nhận phương pháp châm cứu của nàng rất quái lạ nhưng hiệu quả rõ rệt. Sau khi hạ khoảng ba mươi kim, toàn thân Đồ Một Đao dần xuất hiện cảm giác tê nóng, từng luồng khí ấm luân chuyển trong cơ thể, mang theo kɧoáı ©ảʍ khó tả. “Ưm…” Hắn khẽ rên một tiếng, há miệng định khen nàng vài câu, không ngờ vừa mở miệng liền không phát ra nổi một chữ. Yết hầu hắn giống như mất đi khả năng hoạt động, tín hiệu truyền từ não không thể tới được. Sao lại thế này? !
« Chương TrướcChương Tiếp »