Chương 49
Trên người hắn khoác áo choàng đỏ sậm, lốm đốm những vệt máu nâu đã khô. Hai chân có vẻ tàn tật, hắn ngồi trên xe lăn do ngục tốt đẩy ra. Một kẻ xấu xí quái dị, lại toát ra hơi thở âm u đầy sát khí, khiến người ta không rét mà run. Sáu tên nha dịch Hình Bộ áp giải Ninh Tuyết Mạch vào, trong đó một người cúi đầu nói vài câu với nam tử kia. Từ cuộc nói chuyện giữa bọn họ, Ninh Tuyết Mạch biết người kia được gọi là Đồ Một Đao, cái tên sắc bén và đầy sát khí y như con người hắn. Nha dịch kia không biết đã nói gì, chỉ thấy Đồ Một Đao khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua nàng một vòng. Ninh Tuyết Mạch lập tức lạnh sống lưng, giống như bị lưỡi dao lướt qua, cảm giác chẳng khác nào bị mãnh thú khóa chặt. Không ổn rồi. Chẳng lẽ bọn họ chưa phân biệt trắng đen đã muốn dùng hình với nàng? Trước cứ đánh cho khuất phục rồi mới hỏi? Ngón tay nàng siết lại, xích sắt trên cổ tay va lên phát ra tiếng keng lạnh buốt. Sáu tên nha dịch Hình Bộ xoay người rời đi. Đồ Một Đao lại liếc nàng thêm một cái, trong mắt thoáng hiện ánh sáng tanh mùi máu, rồi hạ lệnh ép nàng đi theo. ……
Nàng hỏi: “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?” Đồ Một Đao cười, để lộ hàm răng trắng sắc như dao: “Đương nhiên là đến nơi ngươi nên đến. Ngươi hại chết con gái hồ nguyên soái, còn tưởng có thể ở phòng tốt mà ngủ sao?”
Ninh Tuyết Mạch nói: “Ta không hại nàng. Chuyện nàng chết không liên quan đến ta.” “Tiểu cô nương, rất nhanh ngươi sẽ không nói được như vậy nữa. Đưa nàng vào hình phòng.” Giọng hắn lạnh như băng. Lòng Ninh Tuyết Mạch trượt xuống đáy vực. Những người này còn chưa thẩm vấn đã muốn dùng hình, rõ ràng muốn đánh cho nàng phải nhận tội, ép nàng xuống địa ngục không đường sống. Là ai đứng sau muốn hại nàng tới mức này? Nàng mang thương, công lực chưa khôi phục, hành động cũng không linh hoạt. Tay chân đều bị xiềng xích, xung quanh là mười sáu ngục tốt cao lớn hung hãn, nhìn qua ánh mắt đã biết tu vi không hề thấp. Muốn liều mạng xông ra chỉ là chuyện hoang đường. Nàng hít sâu, cắn răng đi theo. Dưới chân là đường đá xanh gồ ghề, trong các khe đá có vệt máu sẫm phản chiếu dưới ánh đèn dầu lập loè. Càng đi sâu, mùi máu càng nồng, hôi thối đến ghê người. Hai bên là những l*иg sắt giam tù nhân. Người thì nằm sõng soài trên đống rơm bẩn, người thì bấu lấy cửa l*иg, kẻ khác thì co quắp trên nền đá dơ. Dáng vẻ mỗi người một kiểu, nhưng có điểm chung họ đều trải qua hình phạt tàn khốc, đầu tóc rũ rượi, áo quần nát bươm, thịt trên người chỗ thiếu chỗ rách, xương cốt như bị bóp méo, cả cơ thể biến dạng đến mức quỷ dị. Ai nấy run rẩy, rêи ɾỉ, âm thanh như quỷ khóc, làm người ta sởn gai ốc.
Đồ Một Đao nói: “Tiểu cô nương, thấy chưa? Đây đều là hạng người cứng đầu không chịu nhận tội, nên mới phải chịu từng này đau đớn.” Giọng hắn vốn khàn khàn, nói ra nghe như rắn độc trườn qua tai người. Ninh Tuyết Mạch rũ mắt, không đáp. Kiếp trước nàng cũng từng trải đời. Trong huấn luyện đặc công, bị bắt rồi chịu tra tấn là chuyện không hiếm: đổ nước ớt, ghế hổ, thậm chí ghế điện nàng đều nếm qua. Nàng cũng từng thẩm vấn đặc công địch, tự tay dùng hình. Nhưng đó là thời hiện đại, có dư luận, có truyền thông giám sát. Dù dùng hình cũng không đến mức tàn độc như thời cổ. Còn nơi này… giống như nàng bị ném thẳng xuống mười tám tầng địa ngục. So với các cực hình thời xưa nàng từng nghe, cảnh tượng trước mắt còn thảm hơn nhiều. Những phạm nhân này thực sự đã bị hành hạ đến mức chẳng còn hình người. Những hình phạt như vậy, da thịt non yếu của nàng chắc chắn không chịu nổi. Lui một bước mà nói, dù nàng có cứng rắn đến đâu mà bị làm cho thành bộ dạng giống những kẻ kia, vậy sống còn có ý nghĩa gì nữa? Làm sao bây giờ? Nàng phải làm gì? Chờ người tới cứu ư?
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chương