Chương 44

Nghĩ tới việc lần đó mình còn chưa nhìn được góc áo của nhân vật lừng danh kia đã bị kéo xa, nàng cảm thấy hơi tiếc, nên tiện thể hỏi luôn vài câu.

Quý Vân Hoàng thở dài: “Tuyết Mạch, chưa ai dạy ngươi rằng chuyện của Đế Tôn không được bàn tùy tiện sao?” Ninh Tuyết Mạch lại gãi mũi. Hình như đúng là có người nói vậy thật.

Nàng cười trừ: “Chỗ này chỉ có hai chúng ta, nói vài câu cũng đâu sao. Với lại điện hạ là đồ tôn chính thống của ông ấy, chắc hẳn đã gặp ông vài lần, nói ta nghe chút đi.” Nàng mở to mắt, long lanh như hồ nước, nhìn đến mức Quý Vân Hoàng tim khẽ nhói.

Cuối cùng hắn cũng chịu nói: “Ta ở Nhật Nguyệt Tông nhiều năm, mới gặp Đế Tôn hai lần. Ông luôn đeo mặt nạ, không ai biết diện mạo thật. Chỉ biết tóc ông rất dài và đen như tơ, toàn thân giống như có tầng sương sáng bao quanh. Khí chất… đúng là không ai có thể so sánh.” Nói đến đây, hắn ngừng lại, nhất quyết không nói thêm một chữ nào về Đế Tôn nữa. Hiển nhiên hắn thật lòng tôn kính sư tôn của mình. Ninh Tuyết Mạch chỉ cười nhạt, không nói gì, trong lòng lại chẳng hề tin. Vị Đế Tôn kia tuổi tác chắc chắn không nhỏ, là dạng lão giang hồ từng trải, làm thế nào để trông thần bí thì nhất định rất rành. Thuật pháp của ông ta chưa chắc mạnh đến mức biếи ŧɦái như lời đồn, nếu không sao ngay cả dung nhan cũng không giữ nổi, chỉ giữ được mái tóc đen như mực. Biết đâu dưới mặt nạ kia là gương mặt đầy nếp nhăn, kẹp ruồi còn dễ… Nàng đang cười khẩy trong lòng thì nghe

Quý Vân Hoàng hỏi: “Tuyết Mạch, ngươi đang nghĩ gì mà vẻ mặt kỳ quái vậy?”

Nàng giật mình: “A… không có gì.” Tất nhiên nàng sẽ không nói mấy lời phun trào trong lòng cho hắn nghe.

Ninh Tuyết Mạch xoay người xuống giường: “Thương tích của ta cũng gần khỏi rồi, ta về nhà nghỉ ngơi thì tốt hơn. Không quấy rầy Thái tử điện hạ nữa. Cáo từ.” Nàng chắp tay, xoay người định đi ra ngoài. Nếu tối nay thật sự ngủ chung trong cùng một gian phòng với hắn, dù không xảy ra chuyện gì, nàng cũng khó mà gột sạch. Theo quy củ thời đại này, nàng về sau chỉ có thể gả cho hắn làm vợ hoặc làm thϊếp. Tuy nàng không xem trọng những lễ giáo cổ hủ này, nhưng cũng chẳng muốn tự chuốc thêm phiền phức. Vừa động một chút, tiên thương trên người lại đau nhói. Miệng vết thương vừa khép lại như muốn nứt toạc ra nữa, mồ hôi trán nàng túa ra. Quý Vân Hoàng đương nhiên hiểu nàng đang kiêng dè điều gì. Mắt hắn khẽ tối lại. Nàng hoàn toàn không để ý đến việc làm nữ nhân của hắn… Nàng có biết mình đang dễ dàng bỏ qua cái gì không? Hắn bước lên, phất nhẹ tay. Một luồng sáng trắng lướt qua, toàn thân Ninh Tuyết Mạch tê rần, mềm nhũn rồi ngã lại xuống giường.

Hắn nói: “Hiện tại ngươi không thể động. Cần phải tĩnh dưỡng một đêm. Tối nay bổn vương sẽ ra ngoài ngủ, tuyệt đối không ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi. Sáng mai ta sẽ đến gọi.” Hắn vung tay áo thu lại mềm tác, rồi bước ra ngoài. Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng hai thị nữ: “Điện hạ bảo nô tỳ đến hầu Ninh tiểu thư nghỉ ngơi. Tiểu thư có việc gì xin cứ phân phó.” Ninh Tuyết Mạch bị điểm huyệt, không nhúc nhích được, may mà còn nói được.

Nàng hỏi: “Thái tử điện hạ đi đâu?”

Một thị nữ đáp: “Điện hạ đã ra phủ, sáng sớm mai sẽ trở về.” Nàng im lặng. Vị Thái tử này thà đi ra ngoài ngủ còn hơn vào phòng cho khách trong chính phủ của mình? Đúng là quái nhân. Ninh Tuyết Mạch đâu biết, vị Thái tử điện hạ này mắc chứng chọn chỗ ngủ rất nặng, chỉ ngủ được ở nơi cố định. Nếu đổi chỗ, hắn sẽ không ngủ được.… Ngũ vương phủ. Ngũ vương gia Quý Tận Trời nổi tiếng trong hoàng thất là người sinh hoạt điều độ nhất. Mỗi ngày đến giờ Hợi là phải lên giường.