Chương 43

Nàng bình thản đáp: “Điện hạ chưa từng nghe câu dứt đường lui mới xông ra được sao? Ta chết một lần rồi, tự nhiên muốn thay đổi. Tính tình biến đổi là chuyện dễ hiểu.” “Biến đổi tính tình thì có thể. Nhưng ngươi lại đột nhiên có thêm một số bản lĩnh, chuyện đó mới thật ngoài dự đoán.”

Ninh Tuyết Mạch cười nhàn nhạt: “Có lẽ ông trời thấy ta chịu thiệt quá nhiều nên bù lại, ban cho ta chút thiên phú để ta cũng có ngày cá chép hóa rồng.” Quý Vân Hoàng im lặng. Nàng đáp câu nào trúng câu đó, lại chẳng hề lộ sơ hở. Đến người tinh như hắn cũng không tìm ra điểm nào sai. Hắn đành thôi không hỏi vòng vo, chuyên tâm bôi thuốc lên tay và vai nàng. Ninh Tuyết Mạch quan sát động tác của hắn, thấy đầu ngón tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Dưới lớp ánh sáng ấy, vết thương mang theo cảm giác mát lạnh. Chẳng lẽ đây là thuật hồi xuân của người tu luyện mộc nguyên tố? Trước kia nàng chỉ thấy trong trò chơi, giờ mới tận mắt chứng kiến. Niệm lực đúng là thứ thần kỳ. Còn bản thân nàng, thật sự không có chút nào sao? Từ lúc xuyên tới đây, lần đầu tiên nàng sinh ra tò mò với niệm lực. Chẳng mấy chốc việc chữa thương hoàn thành. Quý Vân Hoàng giúp nàng băng bó, dặn dò mấy điều cần chú ý những ngày tới rồi mới đứng dậy đi rửa tay. Ninh Tuyết Mạch nhìn bóng lưng thon dài ấy, trong lòng bỗng lóe lên một ý. Dù vì lý do gì, vị Thái tử này đối xử với nàng không tệ. Hắn lại là thiên tài niệm lực, trong phủ nhất định có sách tu luyện. Nàng nghĩ một chút rồi quyết định mở miệng xin.

Quý Vân Hoàng hơi ngạc nhiên: “Ngươi vốn bị coi là phế tài niệm lực. Có xem thư tịch cũng không tu luyện được, chẳng phải vô ích sao?” Hắn xoay người nhìn nàng. Đôi mắt to của nàng dưới ánh nến sáng trong lạ thường, tĩnh lại sâu, như ánh nước chảy. Hắn bỗng như nghĩ đến điều gì, nhẹ giọng hỏi: “Tuyết Mạch, ngươi có muốn thử kiểm tra lại một lần không?” Có lẽ sau lần biến cố lớn này, ông trời không chỉ cho ngươi thêm vài bản lĩnh, mà còn thay đổi luôn cơ thể phế tài trước kia.”

Ninh Tuyết Mạch mắt sáng rực: “Được!” Nàng đã khó chịu với cái danh phế tài này lâu rồi. Lỡ đâu lúc nhỏ mấy dụng cụ kiểm tra bị trục trặc thì sao?

Quý Vân Hoàng nói: “Tốt. Hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai ta dẫn ngươi đi kiểm tra.” Ninh Tuyết Mạch ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời chiều đỏ rực, đã đến lúc hoàng hôn. Trên giường nằm lâu khiến nàng hơi bứt rứt, nàng nâng chăn ngồi dậy: “Không thì chúng ta đi luôn bây giờ?”

Quý Vân Hoàng thở dài: “Ngươi nóng nảy quá. Thương thế chưa khỏi, cơ thể còn yếu. Dù có kiểm tra cũng không chính xác. Nghỉ ngơi một đêm, dưỡng lại tinh lực rồi hãy đi.” Ninh Tuyết Mạch nhìn quanh phòng. Căn phòng rộng như vậy chỉ có một cái giường.

Nàng liếc hắn, thử hỏi: “Điện hạ, vậy tối nay ngươi ngủ đâu?”

Quý Vân Hoàng mỉm cười như không mỉm: “Ý ngươi là… muốn mời ta ngủ chung?” Mời cái đầu ngươi!

Nàng nghiêm túc nói: “Điện hạ đừng nói đùa. Chuyện đó chẳng buồn cười chút nào. Trong phủ điện hạ chắc chắn có nhiều tẩm cung, mà những tẩm cung đó chắc có không ít mỹ nhân xuân hoa thu nguyệt muốn mời điện hạ ngủ chung. Làm phiền điện hạ khi ra ngoài nhớ giúp ta đóng cửa lại.” Nói xong nàng nằm nghiêng, nhắm mắt. Hôm nay hao sức quá nhiều, nàng thật sự mệt rồi.

Quý Vân Hoàng chậm rãi mở miệng: “Bổn vương không có mỹ nhân nào cả, cũng chỉ có duy nhất một tẩm cung.” Ninh Tuyết Mạch bật mở mắt, kinh ngạc nhìn hắn. Với tuổi khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai, theo quy củ thời đại này, dù chưa cưới chính phi cũng phải có vài trắc phi hoặc ít nhất vài phòng cơ thϊếp… Sao lại còn độc thân? Chẳng lẽ… hắn thích nam nhân?! Nàng lén đánh giá hắn từ trên xuống dưới: tuấn mỹ, ôn nhã, lại lạnh lùng, khí thế mạnh… liệu có phải kiểu phúc hắc công không?