Chương 38
Nàng có thể giả bộ đáng yêu gϊếŧ người, nhưng lại gần như không bao giờ khóc. Dù đau, dù khổ, nàng cũng quen tự mình nuốt xuống. Nén lâu đến mức dường như quên mất cảm giác thật sự của việc khóc. Trong ý thức của nàng, khóc là biểu hiện yếu đuối, chỉ dùng khi cần đánh lừa người khác chứ chưa từng dùng để thể hiện đau đớn thật sự. Vậy mà câu nói vừa rồi của Quý Vân Hoàng lại khiến lòng nàng bất giác ấm lên. Thái tử này, mặc kệ mục đích là gì, ít nhất giờ phút này quả thật đang quan tâm nàng. Nàng cong môi cười khẽ, hai má lúm đồng tiền mờ mờ hiện ra: “Đa tạ điện hạ quan tâm, nhưng ta không muốn khóc.” Trong đầu nàng lại càng nghĩ đến chuyện làm Quý Vân Hạo sưng mặt như heo. Quý Vân Hoàng duỗi tay, khẽ bật nhẹ trán nàng một cái: “Miệng nói cứng, trong lòng lại khác. Cường chịu để làm gì.” Động tác này quá mức thân mật, lông tơ trên người Ninh Tuyết Mạch dựng cả lên. Nàng lặng lẽ dịch người về phía sau.… Tuy Quý Vân Hoàng không thường ở Trường Không Quốc, nhưng Thái tử phủ của hắn vẫn là phủ đệ nguy nga bậc nhất giữa các hoàng tử. So với Tĩnh Viễn hầu phủ của Ninh Tuyết Mạch thì cao hơn không biết bao nhiêu bậc. Xe ngựa chạy thẳng vào trong phủ. Dù ngồi trong thùng xe không nhìn thấy cảnh vật, nhưng tiếng quỳ nghênh giá vang lên đều đều cùng giọng vấn an của hàng loạt hạ nhân cũng đủ để tưởng tượng quy mô to lớn của nơi này. Xe đi thêm chừng mười lăm phút mới dừng lại.
Bên ngoài đồng thanh hô lớn: “Cung nghênh Thái tử điện hạ hồi phủ!” Chỉ nghe tiếng cũng biết ít nhất phải có hơn trăm người quỳ đón.
Quý Vân Hoàng nói: “Tuyết Mạch, ngươi đang không cử động được, ta ôm ngươi xuống.” Hắn không cho nàng cơ hội từ chối, trực tiếp bế nàng lên. Bên ngoài, hạ nhân đã cung kính vén rèm kiệu, để hắn ôm nàng bước xuống. Hai hàng người quỳ ngay ngắn hai bên đường: một bên là thị nữ, một bên là gia đinh. Người đứng đầu là quản gia ăn mặc trang trọng. Ninh Tuyết Mạch tựa đầu vào ngực Quý Vân Hoàng, cảm nhận vô số ánh mắt đổ dồn lên mình. Không cần nhìn nàng cũng biết trong những ánh mắt ấy đầy ắp kinh ngạc. Ai đời Thái tử gia lại ôm một cô gái bị đồn là phế vật trong truyền thuyết? Bất quá… nàng không nghe ai dám hít hà hay xì xào như lúc ở trà lâu. Xem ra quy củ Thái tử phủ thật sự rất nghiêm. Trên người nàng đang đau rát, đứng còn không nổi, nên nàng dứt khoát mặc kệ, để yên cho hắn ôm đi vào. Dù sao ở trà lâu hắn cũng ôm rồi, giờ thêm một lần cũng vậy thôi. Là người hiện đại, nàng chẳng để bụng chuyện này. Tai nàng nghe thấy Quý Vân Hoàng phân phó hạ nhân liên tiếp mấy mệnh lệnh. Ninh Tuyết Mạch biết hắn sẽ không hại mình lúc này, nên lười chẳng buồn để ý.
Có thị nữ lên tiếng: “Điện hạ, để bọn nô tỳ nâng vị cô nương này xuống sập?” Bốn thị nữ khiêng một chiếc sập gụ đến, định đón lấy nàng từ trong tay Thái tử.
Quý Vân Hoàng nói: “Không cần.” Hắn thậm chí không liếc sập gụ một cái, cứ thế ôm nàng đi thẳng vào trong. Tất cả mọi người nhìn bóng dáng hắn rời đi, kinh ngạc đến há hốc miệng. Thái tử luôn giữ mình sạch sẽ, không gần nữ sắc, vậy mà hôm nay lại đích thân ôm một cô gái về phủ đã là chuyện lạ. Càng khó tin hơn là hắn lại bế nàng vào… tẩm cung của mình. Tẩm cung của Thái tử điện hạ. Nơi mà trước nay chưa từng cho phép bất kỳ nữ nhân nào bước vào. Vậy cô gái này rốt cuộc là ai? Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Mặc Kỳ ảnh vệ theo sát Thái tử điện hạ từ khi xuất phủ. Nhưng Mặc Kỳ vẫn giữ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng vô cảm, như một khối băng. Hắn tuyệt không phải kẻ thích tán chuyện, nhất là chuyện liên quan đến Thái tử. Vừa định có người tiến lên hỏi, hắn đã xoay người biến mất. Dù gì hắn là ảnh vệ, khi không có nhiệm vụ sẽ không lộ diện.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chương