Vị Thái tử luôn sạch sẽ, không chịu đυ.ng chạm bất cứ thứ gì không tinh tươm, nổi tiếng lạnh lùng không nể mặt ai… vậy mà lại cúi người ôm một cô gái bị đánh đến máu me, hơn nữa còn là kẻ bị khinh là phế vật? Hồ Điệp Thường xanh mặt, rồi trắng bệch. Quý Vân Hạo cũng sầm mặt, trong lòng khó tin. Ca ca hắn luôn theo đuổi sự hoàn mỹ, sao có thể đối xử dịu dàng với một… phế vật như vậy? Ánh mắt hắn dừng trên tay Quý Vân Hoàng đang ôm lấy Ninh Tuyết Mạch, thần sắc dần âm trầm. Thấy Thái tử bế nàng lên, Quý Vân Hạo do dự một chút rồi bước tới, đưa ra một bình thuốc, bên trong là một viên đan dược đang xoay tròn.
Hắn nói: “Tuyết Mạch, đây là thuốc trị thương. Thật ra ta cũng không cố ý muốn đánh ngươi, chỉ là ngươi” “Chỉ là nàng cái gì?” Quý Vân Hoàng nhàn nhạt tiếp lời, giọng bình thản mà khiến Quý Vân Hạo run lên trong lòng. Hắn định trấn định giải thích, nhưng
Hồ Điệp Thường lại vội chen lời: “Hồi bẩm Thái tử điện hạ, thật sự là nàng quá kiêu căng, còn nói năng vô lễ, sỉ nhục hoàng gia… Nên bị dạy dỗ một trận” Quý Vân Hoàng liếc nàng một ánh mắt lạnh nhạt rồi nói: “Ai dạy ngươi quy củ? Thái tử đang nói chuyện, một dân nữ cũng dám xen vào?” Hồ Điệp Thường nghẹn cứng tại chỗ. Dù nàng là con gái thống soái, nhưng không được phong tước, thân phận đúng là dân nữ. Thái tử điện hạ nhìn như hiền hòa, nhưng thật sự ra tay thì chưa từng nương tình. Dám chọc giận hắn, kể cả hoàng thúc còn bị trị tội, huống hồ gì là nàng. Hoàng đế từng ban cho hắn một đạo thánh chỉ, cho phép hắn đối với bất kỳ ai cũng có quyền trước chém sau tấu. Hồ Điệp Thường tự nhiên không dám chọc vào người như vậy. Dù trong lòng không cam tâm, nàng vẫn phải chật vật lùi lại. Quý Vân Hạo cũng thấy khó xử. Tay hắn còn đang đưa ra, vậy mà Ninh Tuyết Mạch hoàn toàn không nhìn tới, càng không có ý nhận lấy bình thuốc của hắn. Hắn đành lúng túng thu tay về, quay sang nói với
Quý Vân Hoàng: “Vương huynh, vừa rồi Tuyết Mạch nói bậy, bôi nhọ ta và Hồ tiểu thư… Ta không muốn để nàng càng sai thêm, nên mới dạy dỗ nàng một chút.” “Bôi nhọ các ngươi?” Quý Vân Hoàng khẽ cười, ánh mắt sâu xa. “Nói như vậy là Hồ tiểu thư không có mang thai?” “Cái này…” Quý Vân Hạo sững lại, đang định cắn răng phủ nhận thì liếc thấy trong đám khách có một vị ngự y. Quan trọng hơn, Thái tử ca ca của hắn còn đang định gọi người kia qua.
Hắn toát mồ hôi lạnh, vội thấp giọng: “Vương huynh, chuyện này đúng là ta sai. Hôm đó ta nhất thời không nhịn được, mới để xảy ra chuyện. Nhưng ta sẽ cưới nàng, mấy ngày này ta đang định vào cung nhận tội, xin phụ hoàng ban hôn. Chuyện này liên quan đến thể diện hoàng thất, mong vương huynh tạm thời bỏ qua…”
Quý Vân Hoàng lạnh lùng: “Cho dù như thế, chuyện này rõ ràng không phải Tuyết Mạch bôi nhọ các ngươi. Ngươi lại dùng thủ đoạn độc ác muốn lấy mạng nàng, là vì sao?”
Quý Vân Hạo cắn chặt răng: “Ta chỉ nhất thời giận, thấy nàng một tiểu cô nương ăn nói hồ đồ, nên muốn dạy dỗ nàng một chút. Ta không định lấy mạng nàng, vừa rồi… chỉ là nhất thời thất thủ.” “Ngươi đã không phải cha mẹ nàng, dựa vào đâu mà dạy dỗ nàng?” “Ta… ta rốt cuộc từng là vị hôn phu của nàng” “Không sai, là từng.” Quý Vân Hoàng ngắt lời, giọng lạnh lẽo. “Chỉ là từng. Lục đệ, ngươi cùng nàng đã lui hôn, giữa hai người không còn liên quan. Chuyện của nàng, ngươi không có tư cách quản.” Nói xong, hắn bế Ninh Tuyết Mạch lên rồi thẳng bước ra ngoài. Quý Vân Hạo nhìn Ninh Tuyết Mạch nằm yên trong lòng Thái tử, tay áo của hắn khẽ run.
Hắn bước nhanh hai bước: “Tuyết Mạch, loại tiên thương này chỉ có thuốc ta đặc chế mới trị được. Ngươi…” Ninh Tuyết Mạch ngẩng đầu khỏi vai Quý Vân Hoàng, đưa tay nhỏ về phía hắn. Hắn lập tức vui mừng. Nàng chịu tha thứ rồi? Chịu nhận thuốc hắn đưa sao?