Chương 34
Nhìn vẻ mặt của Quý Vân Hạo, nàng biết dù có tạm thời cúi đầu xin lỗi Hồ Điệp Thường, hắn cũng sẽ không tha cho nàng, nhất định còn tìm cách khác để nhục nhã nàng đến cùng. Thấy roi vàng lại sắp vung xuống, khóe môi Ninh Tuyết Mạch chậm rãi cong lên một nụ cười lạnh. Quý Vân Hạo, nếu hôm nay ta không chết, mối nhục này ta nhất định sẽ khiến ngươi trả gấp mười lần. Ánh mắt nàng lạnh đến thấu xương, khiến trong lòng Quý Vân Hạo bất chợt rùng mình. Đồng thời, một cảm giác không cam lòng xen lẫn tức giận khó nói dâng lên. Cô gái này từng đối với hắn nói gì nghe nấy, từng để ánh mắt mình chỉ vì hắn mà dừng lại, từng lặng lẽ thu xếp mọi thứ liên quan đến hắn. Trong lòng nàng từng chỉ có hắn. Vậy mà bây giờ, dù miệng vẫn gọi hắn là vương gia, ánh mắt nhìn hắn lại chẳng khác gì nhìn thứ rác rưởi bẩn thỉu. Trong nàng không còn dù chỉ một chút yêu thương. Trớ trêu thay, đúng lúc này nàng lại trở nên rực rỡ chói mắt, nhưng ánh sáng ấy không còn vì hắn nữa. Nếu đã vậy, chi bằng trực tiếp đánh chết nàng. Ít nhất ánh mắt nàng vẫn chưa vì người đàn ông khác mà dừng lại, chỉ có hắn từng là vị hôn phu của nàng. Cho dù hôm nay hắn có đánh chết nàng, nhiều lắm cũng chỉ bị coi là lỡ tay. Phụ hoàng hắn sẽ không vì một cô gái mồ côi mà trừng phạt nặng nề, nhiều nhất chỉ phạt vài năm bổng lộc, giam mấy ngày là xong. Hơn nữa, hắn còn có thể nhân cơ hội lấy cớ bồi thường, sau này thu nhận cô nha đầu này làm thϊếp. Như vậy đến chết, nàng vẫn thuộc về hắn. Vô số toan tính chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Quý Vân Hạo trong mắt vừa thoáng hiện sát ý, roi vàng trong tay hắn bỗng biến thành từng sợi mảnh như tơ nhện, ánh sáng lạnh lấp lóe. Cánh tay vừa giương lên, roi đã quét thành một đường uốn lượn như bóng xà, xé gió lao thẳng về phía cổ Ninh Tuyết Mạch. Toàn thân nàng lúc này đau nhức dữ dội, đôi chân tê dại không nhúc nhích nổi, chỉ có thể nhắm mắt lại. Nàng không ngờ hôm nay mình lại phải chết một cách uất nghẹn như thế này. Trong mắt Hồ Điệp Thường lóe lên vẻ điên cuồng đắc ý. Nàng biết rõ một roi này của Quý Vân Hạo có bao nhiêu uy lực. Chỉ cần trúng đòn, xương cổ Ninh Tuyết Mạch chắc chắn sẽ bị đánh nát, nàng sẽ đứt hơi ngay tại chỗ. Roi vàng như bóng rắn độc sắp quất lên cổ Ninh Tuyết Mạch thì đúng lúc ấy, trong không trung bỗng lóe lên một luồng sáng lam nhạt. Chỉ trong chớp mắt, một tầng thuẫn mỏng như nước đã đứng chắn trước người nàng. Roi của Quý Vân Hạo đập thẳng lên tấm thuẫn, sóng gợn lan ra từng vòng. Cánh tay hắn run mạnh, roi vàng suýt nữa rơi khỏi tay. Sắc mặt hắn thay đổi, vội lùi lại một bước: “Thái tử… ca ca!” Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện ở cửa. Quý Vân Hoàng chậm rãi bước vào, áo bạc giản dị mà sang trọng, trên ngón tay cái vẫn mang chiếc ban chỉ ngọc lớn kia, bên hông buộc miếng bích ngọc trong suốt như dòng nước. Cả người hắn mang khí chất tao nhã, lại thêm một vẻ lạnh nhạt cao quý không ai dám khinh. “Tham kiến Thái tử điện hạ!” Mọi người trong trà thất đều quỳ xuống, đến cả Quý Vân Hạo cũng lập tức quỳ theo. Hồ Điệp Thường trong mắt hiện lên tia phức tạp, nàng cũng vội quỳ xuống, giọng mềm mại nịnh nọt: “Điệp Thường tham kiến Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ giá lâm, Điệp Thường chưa kịp ra đón, mong ngài tha tội…” Nhưng nàng còn chưa nói xong đã nghẹn lại, bởi vị Thái tử điện hạ mà nàng đang cố lấy lòng thậm chí không liếc nàng một cái. Hắn đi thẳng qua, cúi xuống đỡ lấy Ninh Tuyết Mạch đang ngã trên đất.
Hắn khẽ nói, giọng dịu nhẹ hiếm thấy: “Tuyết Mạch, ngươi thấy thế nào?” Cả phòng như nín thở.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chương