Chương 31

Nhưng nàng làm sao biết được? Hôm đó người bắt mạch cho nàng đã bị xử lý rồi kia mà!

Nàng rít lên: “Ninh Tuyết Mạch! Ngươi dám sỉ nhục danh tiết của ta, ta muốn gϊếŧ ngươi!” Lòng bàn tay nàng lóe lên ánh lạnh, một thanh bảo kiếm xuất hiện. Nàng xoay cổ tay, kiếm quét thẳng về phía Ninh Tuyết Mạch! Quý Vân Hạo định giơ tay ngăn lại, nhưng nghĩ đến gì đó, ánh mắt lóe lên rồi thu tay, đứng im. Ninh Tuyết Mạch lại đã chuẩn bị từ trước. Khi mũi kiếm sắp chạm vào cổ, nàng hạ thấp người, khiến cú kiếm toàn lực của Hồ Điệp Thường chém vào khoảng không. Thu thế không kịp, mũi kiếm đâm thẳng xuống bộ ấm trúc tiết hồng bùn trên bàn. “Bang!” Một tiếng giòn vang, bộ ấm trà đắt giá vỡ tan thành từng mảnh, hai chén trà bên cạnh cũng nát theo. Ninh Tuyết Mạch nghiêng người, nhẹ nhàng ngồi lại chỗ cũ, chậm rãi nói: “Ôi chao, Hồ tiểu thư giận quá rồi sao? Giận thì đừng đánh vỡ bảo bối của chủ quán, quan trọng là đừng tức đến hỏng thân. Động thai khí thì phiền lắm…”

Hồ Điệp Thường run bần bật: “Ngươi… Ngươi còn dám nói bậy… Tiện nhân! Hôm nay không gϊếŧ ngươi ta thề không làm người!” Nàng lại lật tay, kiếm khí phóng ra, ánh kiếm dày đặc quét về phía Ninh Tuyết Mạch. Ninh Tuyết Mạch nhẹ như liễu trong gió, né từng đường kiếm sát sạt người. Mỗi lần kiếm mang tưởng chừng chạm được vào nàng thì lại hụt đi một chút. Một luồng kiếm khí mạnh lại quét đến trước mặt. Ninh Tuyết Mạch kêu khẽ một tiếng, ghế dưới thân nàng bỗng nghiêng, thân hình nàng trượt đi như cá lướt dưới nước, thoát khỏi phạm vi kiếm khí, lướt vụt qua bên cạnh Hồ Điệp Thường. Ngay khoảnh khắc Ninh Tuyết Mạch sượt qua, mắt cá chân Hồ Điệp Thường như bị thứ gì cắn mạnh. Từ nơi bị chạm ấy, một luồng đau nhói lan thẳng lên bụng. Nàng tái mặt, hét lên, buông kiếm, ôm bụng cúi gập người, suýt nữa quỵ xuống.

Quý Vân Hạo hoảng hốt đỡ lấy nàng: “Điệp Thường, ngươi làm sao vậy?” Hồ Điệp Thường chỉ cảm thấy nơi sâu nhất trong bụng có một dòng nóng trào lên… Nỗi sợ ập đến khiến nàng trắng bệch mặt, giọng run rẩy: “Đứa nhỏ… đứa nhỏ của chúng ta sắp không giữ được rồi…” Một câu nói bật ra, cả phòng lập tức yên lặng như tờ. Thật rồi! không ngờ lại là thật sự! Vốn mọi người còn bán tín bán nghi lời Ninh Tuyết Mạch nói. Nhưng giờ đây, chứng cứ rõ ràng trước mắt, bọn họ nhìn Hồ Điệp Thường mà ánh mắt đã mang theo khinh thường không che giấu. Quý Vân Hạo chửi thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt không thể phát tác, chỉ trầm giọng nói với

Ninh Tuyết Mạch: “Được lắm, ngươi thật độc ác! Nếu nàng có chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

Ninh Tuyết Mạch cũng nổi giận: “Quý Vân Hạo, Hồ Điệp Thường, hai người các ngươi lén tư tình với nhau từ lâu, vì đạt được mục đích mà vu oan hãm hại ta, muốn ta thân bại danh liệt. May mà ông trời có mắt, nghiệm trinh thú chứng minh ta trong sạch, nếu không ta đã mang tiếng xấu muôn đời. Ta là một bé gái mồ côi, chẳng qua không ôm đùi quyền quý như các ngươi, lại càng không ưa cách các ngươi làm người, nên mới dứt khoát cùng ngươi lui hôn, để đôi cẩu nam nữ các ngươi được như ý. Vậy mà các ngươi vẫn chưa thấy đủ, còn muốn dồn ta đến đường cùng! Thật nghĩ thiên hạ này không có công lý sao? Thật nghĩ ngươi có thể một tay che trời sao? Ở đây mọi người đều có thể làm chứng, rõ ràng là nàng khıêυ khí©h ta trước, hết vả rồi lại chém, chiêu nào cũng như muốn diệt khẩu ta. Ta nào có đánh trả một chiêu? Là chính nàng tự làm tự chịu, động thai khí thì liên quan gì đến ta? Vậy mà cũng muốn đổ lên đầu ta?!” Mắt nàng long lanh nước, giọng run lên như bị uất ức đến tột cùng: “Các ngươi khi dễ người cũng quá đáng! Hồ Điệp Thường, ta trước kia còn xem ngươi là bạn tốt! Ta bảy tuổi, ngươi cứ chạy theo sau gọi ta là chị.