Chương 28

Cả hai đều mặc trang phục hoa lệ. Người nam dáng người cao thẳng, khuôn mặt tuấn mỹ, ánh mắt sắc như chim ưng mang theo khí thế của kẻ đứng trên người khác. Người nữ tóc mây búi gọn, trang dung xinh đẹp, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý khí của tiểu thư danh môn. Trà thất nơi này bố trí khá giống phòng trà hiện đại, giữa các bàn đều có bình phong nửa trong suốt và bồn hoa che chắn, chỉ nghe tiếng mà không nhìn rõ mặt. Ninh Tuyết Mạch ngồi ở chỗ dựa cửa sổ, một góc khá yên tĩnh, nên khi hai người kia bước vào cũng không chú ý đến nàng. Nàng chỉ lướt mắt nhìn họ một cái rồi thu ánh nhìn lại. Lục vương gia Quý Vân Hạo, vị hôn phu cũ của thân thể này, giờ đã chẳng còn liên quan gì đến nàng. Sức lực và tâm trí của nàng có hạn, không muốn để ý đến những người không đáng bận tâm. Còn người phụ nữ đi bên cạnh hắn, Ninh Tuyết Mạch chỉ khẽ cong môi cười nhạt, nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Nàng khép hờ mắt, lắng nghe tiếng đàn vang lên phía sau bức rèm trong trà thất. Người có thể ngồi đàn ở đây hiển nhiên tay nghề rất cao, tiếng đàn trong trẻo, đều đặn như dòng nước chảy, hòa cùng hương trà lượn lờ, khiến lòng người hiếm khi được yên tĩnh đến vậy. Ninh Tuyết Mạch vốn hiểu đàn. Khi còn ở hiện đại, lúc rảnh rỗi nàng rất thích nghe nhạc cổ phong. Đàn cổ, tỳ bà, nhị hồ hay dương cầm, chỉ cần là nhạc nhẹ nàng đều thích, thậm chí còn tự mình đàn được vài đoạn để giải trí. Khúc nhạc đang vang lên này nàng chưa từng nghe qua, nhưng giai điệu thanh nhã, đủ để gột rửa tâm trí. Vừa uống trà vừa nghe đàn, càng khiến nàng dễ dàng tĩnh tâm suy nghĩ về những chuyện của mình. Những vị khách khác trong trà thất cũng yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới có vài tiếng trò chuyện khe khẽ. Bỗng một tiếng choang giòn vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh như chốn núi rừng. Mọi người đều giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Hồ Điệp Thường tức giận nói: “Bộ trà cụ này đã bị người khác dùng rồi sao? Ta chẳng phải đã sớm dặn ngươi giữ lại một bộ trà cụ đất đỏ cho ta rồi à?” Tiểu nhị vừa mang trà lên bàn họ đau lòng nhìn chiếc chén vỡ dưới đất, hạ giọng giải thích: “Hồ tiểu thư, đây chính là bộ trà cụ đất đỏ in hoa mà ngài vẫn thường dùng. Còn bộ đất đỏ khắc trúc kia trước giờ ngài chưa từng dùng, nên tiểu nhân mới mang cho khách khác sử dụng.”

Hồ Điệp Thường lạnh giọng nói: “Ta thường dùng bộ này không có nghĩa lần này cũng phải dùng nó. Ta đã bảo ngươi giữ thì phải giữ hết cho ta. Mau đi đòi lại bộ trà cụ kia, rửa sạch sẽ rồi mang tới đây. Còn dám nhiều lời thêm một câu nữa, ta đánh gãy chân ngươi.” Nàng cố tình thể hiện uy thế con gái đại tướng quân trước mặt Quý Vân Hạo, nên càng tỏ ra hùng hổ. Hồ tướng quân quyền cao thế lớn, Lục vương gia lại là hoàng thân, tiểu nhị của trà lâu sao dám đắc tội, chỉ đành vội vã chạy xuống báo với chưởng quầy. Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trung niên dáng vẻ nho nhã, ăn mặc chỉnh tề, bước nhanh lên lầu. Ông ta trước tiên cúi đầu xin lỗi Lục vương gia và Hồ tiểu thư vài câu, rồi mới đi đến bàn trà của Ninh Tuyết Mạch, lặng lẽ đánh giá nàng một lượt. Hôm nay Ninh Tuyết Mạch mặc áo sa màu hồng nhạt, gương mặt nhỏ trông càng mềm mại non nớt, nhìn qua như một đứa trẻ thuần khiết. Chưởng quầy vì thế cũng không quá để tâm, chắp tay nói: “Vị tiểu khách quan, thật xin lỗi ngài. Bộ trà cụ này đã có người đặt trước, chỉ là tiểu nhị sơ suất nên mới mang tới cho ngài dùng. Nay chủ nhân muốn lấy lại, không biết ngài có thể nhường cho họ được không? Tiểu nhân sẽ dâng thêm một ấm trà ngon để tạ lỗi.” Ninh Tuyết Mạch ngẩng đầu, đôi mắt to chớp nhẹ, mím môi rồi nói: “Chưởng quầy, chuyện này là ngươi làm chưa đúng rồi.”