Chương 25

Đại lục này dù tu thuật pháp nhưng lại không coi trọng trận pháp, hai quân giao chiến cũng chỉ dùng mấy trận hình phổ thông, gần như không ai hiểu loại bày trận huyền diệu này. Vì thế dù là ảnh vệ của Lục vương gia đã nghĩ đủ mọi cách, cũng hoàn toàn không thể tiến vào vòng năm trượng quanh hai nơi đó. Quý Vân Hạo nhận được báo cáo thì nghe được như sau: “Ninh tiểu thư sáng nay tỉnh dậy liền vào một tòa bát giác lầu các suốt ba canh giờ, sau đó lại đi vào một tiểu lâu thấp thoáng trong rừng cây cũng ba canh giờ. Hai nơi này không biết nàng bày ra cái loại trận pháp gì. Thuộc hạ mỗi lần lén bám theo đến gần đều lập tức sinh ảo giác, căn bản không thể tiến vào xem.” Pháp trận?! Hơi thở Quý Vân Hạo khựng lại, lòng run lên. Trên đời này chỉ có chú thuật sư đạt cảnh giới Địa giai tam cấp trở lên mới có thể kết trận. Trong Trường Không quốc, người có thể bày trận không quá vài người: Thái tử điện hạ là một, ba bốn vị khác đều đang giữ chức trọng yếu trong các môn phái lớn, bình thường không xuất hiện trước đời. Vậy mà một đứa bị gọi là phế tài như Ninh Tuyết Mạch lại có thể bày trận? Quả thật nghịch thiên!

Hắn trầm giọng hỏi: “Ngươi chắc không nhìn lầm? Thật sự là pháp trận?”

Ảnh vệ hơi nghĩ rồi nói thật: “Có chút giống, lại có chút không giống. Truyền thuyết nói pháp trận dùng phù chú và niệm lực làm chủ, người bước vào sẽ bị thương do chú thuật, không phân biệt được phương hướng. Nhưng trận pháp Ninh tiểu thư bố trí hình như chỉ dùng hoa cỏ, cây cối, đình đài, đá lớn mà xếp thành. Bên trong lối rẽ san sát, nhìn mãi không biết đâu là đường đúng. Thuộc hạ cảm thấy nếu dùng niệm lực phá hủy toàn bộ những thứ bày bố kia, có lẽ có thể phá trận.” Nhưng nếu làm thế thì sẽ kinh động người trong Tĩnh Viễn hầu phủ, nên hắn nhất thời không dám hành động bừa bãi. Quý Vân Hạo mặt càng lúc càng trầm, lại hỏi ảnh vệ thêm vài vấn đề, như gần đây phủ họ Ninh mua những gì, người trong phủ đi đâu… Ảnh vệ lần này trả lời rất chi tiết, còn đưa ra bản danh sách ghi chép âm thầm. Quý Vân Hạo nhìn danh sách mà sắc mặt gần như tái mét. Mấy thứ như bàn ghế thì còn dễ hiểu, là để sửa sang lại diện mạo Tĩnh Viễn hầu phủ. Nhưng nàng lại mua vô số dao kéo, vô số kim thêu, đủ loại dây nhỏ, còn cả đống chai lọ bình vại. Quan trọng nhất là nàng… chẳng lẽ định mở hiệu thuốc? Trên đời này dược thảo phổ biến hay hiếm gặp gì nàng cũng mua mỗi loại mười cân! Quý Vân Hạo nhìn danh sách dày chi chít mà choáng váng, căn bản không đoán được nha đầu kia rốt cuộc đang làm cái trò mê hoặc gì. Chuyện nàng giúp nhị thẩm nối lại cánh tay hắn cũng đã nghe, chỉ là không biết hiệu quả thực sự đến mức nào. Dù sao nhị thẩm hiện đang ở trong Đại Lý Tự, bị canh phòng nghiêm ngặt. Vì là lệnh của Thái tử điện hạ, cho dù hắn là Lục vương gia cũng không thể tùy tiện vào xem. Nha đầu kia thật sự có y thuật kinh người như vậy? Không thể nào! Từ trước đến nay hắn chưa từng nghe nàng biết chữa trị gì. Chẳng lẽ là Thái tử cố ý bày ra mê cục, lấy nàng làm lá chắn? Tâm tư Quý Vân Hoàng vốn không phải người thường có thể đoán. Đuổi ảnh vệ lui xuống rồi, Quý Vân Hạo ngồi lại suy nghĩ rất lâu vẫn không nghĩ ra được đáp án.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Vương gia thật có hứng, giờ này còn ngồi trong hoa viên ngắm trăng.” Một con gái áo lục từ khúc quanh bước ra, dung mạo tinh xảo, dáng người mềm mại uyển chuyển, mỗi bước đi đều như nước chảy mây trôi, vô cùng phong tình. Dưới chân nàng như vướng phải gì đó, nàng kêu khẽ một tiếng rồi loạng choạng ngã thẳng vào lòng Quý Vân Hạo. Thân hương mềm mại ôm đầy cánh tay khiến mặt mày hắn dịu đi.

Hắn hỏi: “Điệp Thường, sao ngươi lại tới đây?”