Chương 18

Tóc đen như mực, chân mày như vẽ, mắt trong như nước thu, môi mỏng đỏ nhạt như cánh thược dược. Ánh trăng phủ lên người hắn khiến dáng vẻ càng thêm phong thần tuấn nhã. Một miếng ngọc đẹp đẽ treo bên hông, ngón cái đeo một chiếc ngọc bội lớn, trong tay cầm ống tiêu bạch ngọc, đuôi mày khóe mắt đều toát ra phong lưu nhàn nhã. Nhìn thì ôn hòa nho nhã, nhưng khí chất lại cao cao tại thượng, khó mà khinh thường.

Ảnh vệ run lên bần bật: “Thái tử điện hạ!” Quý Vân Hoàng, thái tử Trường Không Quốc một truyền kỳ sống. Trên đại lục Trời Cho, người luyện công được chia làm hai đường. Một là võ tu, dành cho người có niệm lực tư chất nhất nhị giai, tu luyện để trở thành võ sĩ, thị vệ, hộ viện. Đa số người trong thiên hạ đều thuộc loại này. Còn loại thứ hai là thuật tu, dành cho người có niệm lực từ tam giai trở lên. Loại này có con đường tu luyện rộng lớn nhất, phân chia thành ba hệ: thiên, địa, nhân. Mỗi hệ lại chia mười giai. Người có thể tu luyện thuật tu vốn đã hiếm, mà tu luyện cả đời nhiều lắm chỉ dừng ở nhân giai thập cấp. Số ít may mắn mới có thể đột phá lên địa giai, đều là thiên tài trong thiên tài, mỗi người là một đời tông sư, một hành động có thể quyết định hưng suy cả một môn phái. Còn thiên giai lại là cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Người ta đồn rằng chỉ có Đế Tôn đạt được, nhưng từ trước đến nay, chưa ai thật sự nhìn thấy ông ra tay. Hoặc là, người từng thấy ông ra tay… đều không còn tồn tại trên đại lục này. Niệm lực tư chất phân thành mười giai, tư chất càng cao, thuật pháp càng mạnh, sức phá hoại càng lớn. Đa số dân chúng chỉ quanh quẩn ở nhất nhị giai. Hiếm hoi mới có người đạt tam tứ giai. Người ngũ giai đã là thiên tài hiếm có, khiến các đại môn phái tranh nhau thu nhận. Vị thái tử Quý Vân Hoàng kia có tư chất niệm lực cao đến lục giai! Khi còn rất nhỏ đã tu luyện tới Địa giai tam giai, trở thành niềm kiêu hãnh của Trường Không Quốc. Sau khi bị đo ra tư chất, hắn lập tức được hoàng đế ban chiếu lập làm Thái tử, tuổi còn nhỏ đã được thủ tịch đại đệ tử của môn phái thần bí đứng đầu thiên hạ Nhật Nguyệt môn thu làm đệ tử chân truyền, trở thành đồ tôn dòng chính của Đế Tôn, được dốc lòng bồi dưỡng. Tuy là Thái tử, nhưng hắn lại rất ít ở trong cung. Phần lớn thời gian đều ở Nhật Nguyệt môn tu luyện. Dù vậy, tin tức trong Trường Không Quốc lớn nhỏ gì cũng khó thoát khỏi tai mắt hắn. Thông minh, gan dạ, quyết đoán, tâm cơ lại thâm sâu, huynh đệ của hắn nhiều, người có bản lĩnh cũng không ít, nhưng chẳng ai dám mơ đến vị trí Thái tử của hắn. Địa vị của hắn còn vững chắc hơn thép tẩm dầu. Ảnh vệ không sao ngờ nổi vị Thái tử truyền kỳ này lại xuất hiện ở đây. Đối với người sẽ là quân vương tương lai, hắn theo bản năng muốn quỳ xuống. Nhưng ống tiêu trong tay Quý Vân Hoàng khẽ nâng lên, đầu gối ảnh vệ liền như bị luồng khí vô hình chống lại, quỳ không được. Hắn nói bằng giọng nhàn nhạt nhưng đầy uy quyền: “Đã buông tay rồi thì hà tất lưu luyến. Nói với lục đệ ta, đừng làm mất mặt hoàng gia.”

Ảnh vệ run giọng đáp: “Vâng.” Rồi khom người phi thân rời đi. Hai người nói chuyện bằng truyền âm, người dưới đại sảnh không nghe được gì, nên cũng không bị kinh động. Quý Vân Hoàng khẽ gõ ống tiêu lên mái ngói đã trở lại màu bình thường, mặt ngói lập tức biến thành một mặt gương trong suốt, toàn bộ cảnh tượng trong đại sảnh hiện rõ trước mắt hắn. “A!” Một tiếng gào thảm xé tim làm cả mái ngói như rung chấn. Nhị thẩm kia lăn lộn trên mặt đất, máu chảy không ngừng, giống con cá bị quăng lên bờ, đau đến nảy người. Thì ra nàng ta rốt cuộc vẫn không cam lòng ra về tay không. Thấy rương vàng đặt ngay cửa l*иg sắt, ánh vàng rực rỡ khiến lòng tham của nàng bừng lên.