Chương 17

Đúng lúc này, ngoài sân vang lên nhịp bước chân chỉnh tề. Cửa đại sảnh tối lại, tám chàng trai cao lớn mạnh mẽ bước vào. Chỉ trong nháy mắt đã đứng trước mặt

Ninh Tuyết Mạch, đồng loạt cúi mình: “Thiếu chủ nhân!” Nhị thẩm và cả đám thân thích sững sờ. Ngay sau đó, lão

Chung hối hả chạy vào, cúi người bẩm: “Thiếu chủ nhân, đây là những hộ viện lão nô vừa tuyển về. Ai cũng có niệm lực nhị giai trở lên, đều là võ sĩ thật sự. Bọn họ nguyện theo hầu bảo vệ thiếu chủ nhân.” Thì ra ngay lúc đám người thân thích ầm ĩ, lão Chung đã nhận chỉ thị của Ninh Tuyết Mạch, lặng lẽ ra ngoài đón người. Tiền lương mà nàng công bố quá hấp dẫn, bảng chiêu mộ vừa dán ra đã có người kéo đến đông như mưa. Lão Chung tuy già nhưng mắt nhìn người rất chuẩn, lập tức chọn tám người ưu tú nhất mang về. Tám hộ viện đứng thẳng tắp, khí thế mạnh mẽ như núi khiến đám thân thích co rúm cổ lại, vô thức lùi mấy bước. Lúc này Ninh Tuyết Mạch đã đếm tới. Nàng để lão Chung tiếp tục đếm, còn mình thì nói yêu cầu với tám hộ viện. Rất đơn giản: Một là tiền công, mỗi tháng mười lượng. Nếu làm tốt sẽ có thưởng. Hai là nhiệm vụ: Tĩnh Viễn hầu phủ không được cho bất kỳ ai bước vào nếu chưa có sự đồng ý của nàng. Ai xông vào một lần thì mỗi người trong tám người họ sẽ bị trừ hai lượng. Nàng thưởng phạt rành mạch, tám người đồng loạt đáp lời. Giọng họ vang như sấm, chấn động cả mái ngói, khiến đám thân thích run lên bần bật. Ánh mắt họ nhìn Ninh Tuyết Mạch tràn ngập kinh ngạc và phức tạp. Không ai ngờ đứa bé gái từng yếu đuối để họ muốn bắt nạt sao cũng được, sau một chuyện lại biến thành người khó đối phó như thế. Thật sự giống như đổi thành một người khác. Bọn họ hiểu rất rõ: sau này muốn đến Tĩnh Viễn hầu phủ đòi tiền, chỉ sợ ngay cả cửa cũng không bước được vào. Nhưng bảo họ rời đi tay trắng, ai cũng không cam lòng. Lão Chung đã đếm tới sáu, Ninh Tuyết

Mạch cười tủm tỉm, đảo mắt nhìn quanh: “Sao vậy? Không ai dám vào lấy sao? Ta đã cho cơ hội rồi, là các người tự không cần.” Giọng nàng trong trẻo vang vọng khắp đại sảnh, khiến ai nấy nín thở, không khí căng thẳng tới mức tưởng như sắp nổ tung. Không ai chú ý rằng trên nóc đại sảnh, có một hắc y nhân đang cúi người bám trên mái, lén quan sát không biết đã bao lâu. Trước mặt hắn, mấy miếng ngói hiện ra màu trong suốt mờ nhạt, để hắn có thể nhìn rõ toàn bộ tình hình bên trong. Hắn là ảnh vệ thân cận của Lục vương gia Quý Vân Hạo, công phu tuyệt đỉnh, nhận lệnh đến dò xét thực hư của vị tiểu thư hầu phủ này. Quý Vân Hạo hôm nay mất mặt như vậy, trong lòng cực kỳ không cam. Hắn biết đám thân thích của Ninh Tuyết Mạch chẳng ai hiền lành, vì thế cố ý rêu rao tặng vàng cho nàng, thực chất là muốn mượn dao gϊếŧ người. Cho nên mới phái ảnh vệ này đến xem tiếp theo sẽ diễn biến thế nào. Lúc đầu ảnh vệ xem thường, nhưng càng xem lâu, vẻ mặt càng nghiêm túc. Cô bé trong đại sảnh mỗi một hành động đều ngoài dự kiến của hắn. Nàng chẳng những nghe hiểu thú ngữ, còn dùng thứ công phu cận chiến mà hắn chưa từng thấy, người lại thông minh lanh lợi, ra tay quyết đoán đến mức người trưởng thành cũng khó bì kịp. Nói nàng là phế tài, đúng là mù mắt! Nếu Lục vương gia thật sự từ hôn với nàng, thì đúng là lần đầu tiên hắn bỏ lỡ một viên minh châu. Ánh mắt ảnh vệ không kiềm được bị nàng thu hút, toàn bộ tinh thần đều đặt trên người nàng, nhìn đến nhập thần. Đúng lúc ấy, vai hắn bị ai đó gõ nhẹ, một giọng nói thong thả vang lên sau lưng: “Đẹp lắm phải không?” Ảnh vệ suýt nữa bật người lên. Hắn vội xoay đầu. Trong ánh trăng, trên mái ngói như phủ sương, một chàng trai trẻ mặc áo dài màu ánh trăng đứng lơ lửng phía sau hắn.