Chương 16

Sau một hồi cò kè mặc cả kịch liệt, cuối cùng họ đưa ra phương án chia vàng thành năm phần. Nhị thẩm vì “bị thương nặng” nên lấy một phần lớn, phần còn lại chia đều. Đến khi bọn họ đưa ra phương án, đã qua hai canh giờ. Ninh Tuyết Mạch uống hết hai bình trà, ăn sạch ba đĩa điểm tâm. Thấy bọn họ vừa định lao về phía rương vàng, nàng mới chậm rãi lên tiếng: “Các vị nháo đủ rồi chưa? Nháo đủ rồi thì cút đi.”

Mọi người: “…”

Đại bá sa sầm mặt: “Tuyết Mạch! Cháu nói gì vậy? Ở đây đều là trưởng bối của cháu!”

Ninh Tuyết Mạch khẽ vuốt tóc, bật cười: “Trưởng bối? Chỉ dựa vào các người? Chẳng ai nhớ ân tình của hầu gia, lại ra sức khi dễ đứa bé duy nhất của ông, còn tranh giành đồ đạc trong hầu phủ. Đó gọi là trưởng bối sao? Đừng làm bẩn chữ ‘trưởng bối’.” Lời nàng khiến cả đám đỏ mặt nhưng vẫn cố cãi.

Nhị thúc nói: “Ngươi đánh nhị thẩm là sự thật! Dù sao cũng phải bồi thường!”

Ninh Tuyết Mạch cười lạnh: “Đây là Tĩnh Viễn hầu phủ. Là bà ta tự tiện xông vào, một người thường mà dám vào phủ hầu làm loạn, bắt nạt ấu nữ, còn định cướp vàng mà Vương gia ban cho. Đó là tội gì? Không bị đánh chết đã là may mắn, còn đòi bồi thường? Da mặt các người dày đến mức nào?” Vẻ mặt nàng lạnh xuống, khí thế như dao sắc, khiến từng người trong đại sảnh run rẩy, nghẹn họng không nói được gì.

Đại bá cố giãy giụa: “Tuyết Mạch, vậy cũng không đúng. Dù không bồi thường nhị thẩm, nhưng số vàng ấy một mình cháu cũng không xài hết. Theo lý nên giúp đỡ tộc nhân một chút. Mọi nhà đều có khó khăn…” Ninh Tuyết Mạch bật cười. Nụ cười đầy châm chọc. Nàng mở rương vàng, lấy một thỏi kim nguyên bảo lật qua lật lại trong tay: “Các người thiếu tiền, thì một bé gái mồ côi như ta phải dâng vàng ra sao? Đây là lý lẽ kiểu gì? Vàng này là của ta. Ta có quăng hết cho chó ăn cũng không đến lượt các người lên tiếng!” Nói xong nàng tùy tay ném thỏi vàng vào l*иg sắt. Thú nghiệm trinh nhìn thỏi vàng lăn dưới chân, đôi mắt to tròn đầy dấu chấm hỏi. Nó biết vàng, nhưng không hiểu ý nàng. Nó dùng móng vuốt khảy khảy, ấn thỏi vàng xuống dưới chân.

Mọi người: “!!!” Ninh Tuyết Mạch tiếp tục tung từng thỏi vàng vào l*иg sắt như đang rải hoa. Khi bọn họ tỉnh táo lại thì một nửa rương vàng đã nằm gọn trong l*иg sắt.

Đám người biết võ thuật đều hét lên: “Dừng tay!” “Ngươi làm cái gì vậy?!” Họ nhào tới muốn giật rương vàng. Ánh mắt Ninh Tuyết Mạch lóe lên tia lạnh. Nàng tung chân đóng sập nắp rương lại “rắc!” kẹp trúng mấy ngón tay chìa vào. Trong tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân hình nàng xoay một vòng. Mọi người còn chưa thấy rõ động tác thì đã thấy nàng bế phắt rương vàng lên, lướt qua vòng vây mà thoát ra. Khi mọi người đuổi theo nhìn lại, rương vàng đã hoàn toàn bị nàng quăng vào trong l*иg sắt. L*иg sắt cao lớn, còn cửa thì nhỏ, chỉ đủ cho một người ra vào. Rương vàng nằm ngay sát cửa, ánh sáng vàng rực hắt ra từng tia chói mắt. Ninh Tuyết Mạch trò chuyện với nghiệm trinh thú mấy câu, rồi xoay người lại, giọng thản nhiên: “Nếu các người thật muốn vàng, vậy tự mình vào trong l*иg mà lấy. Lấy được bao nhiêu thì đó là của các người bấy nhiêu.” Mọi người nhìn vào l*иg sắt, nơi con thú đang đứng uy phong lẫm liệt, hung khí đầy người. Không ai dám bước vào. Nhưng nhìn vàng ngay trước mắt mà buông tay thì lại không cam lòng, nhất thời đứng chôn chân.

Ninh Tuyết Mạch khoanh tay lạnh nhạt: “Ta đếm đến mười. Nếu các người không dám vào lấy thì ngoan ngoãn cút khỏi Tĩnh Viễn hầu phủ! Một!” Giọng nàng vang lanh lảnh trong đại sảnh, từng chữ rõ ràng khiến đám người nhất thời hoảng loạn. Đại bá nham hiểm nhất, liếc nhìn nàng một cái liền lóe lên ý nghĩ. Nếu bắt được con bé, ép nó tự vào l*иg lấy vàng chẳng phải là tốt nhất sao? Hắn lặng lẽ tiến lại gần từng bước, định ra tay.