Chương 15

“Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua! Cháu đánh nhị thẩm, phạm vào tội dĩ hạ phạm thượng. Nếu không cho chúng ta một lời, chúng ta sẽ đưa cháu lên quan, để cháu nếm thử tư vị ngồi tù!” Mọi người mồm năm miệng mười, hết đe dọa lại uy hϊếp, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía rương vàng, hận không thể moi hết vàng trong đó ra. Ninh Tuyết Mạch im lặng lắng nghe. Chờ bọn họ nói xong, nàng mới khẽ chớp mắt: “Vậy các người muốn thế nào?” Giọng nàng mềm mại, nghe như trẻ con, khiến tất cả nghĩ nàng sợ thật nên càng ra sức hù dọa. Nhị thúc càng đắc ý, cuối cùng nói thẳng mục đích: “Ngươi đánh nhị thẩm thành ra thế này, vốn tội không thể tha. Nhưng nể ngươi còn nhỏ, chúng ta là trưởng bối cũng không muốn chấp nhặt. Chỉ là nhị thẩm bị thương nặng, cần trị liệu và có người chăm sóc, phải tốn tiền. Ngươi liền bồi thường nhị thẩm một ngàn lượng hoàng kim.” Ninh Tuyết Mạch còn chưa mở miệng, những người khác đã nhảy dựng. “Lão nhị, như vậy là không được đâu.” Đại nương lập tức chen vào. “Đệ muội bị thương ngoài da thôi, thoa thuốc vài hôm là khỏi, sao phải tới ngàn lượng? Ngươi đúng là quá khoa trương.” “Đúng vậy.” Đại bá nói. “Ta thấy nhiều nhất bồi trăm lượng là đủ, rồi cộng thêm chút phí tổn, Tuyết Mạch bồi hai trăm lượng là hợp lý.”

Ngũ biểu huynh lại giả bộ nghĩa khí: “Thật là tham không biết đủ, nhị thúc đúng là quá đáng.” Nhị thẩm nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, đập tay xuống đất: “Các người bày đặt làm người tốt cái gì? Bị thương là ta, không phải các người! Tưởng ta không biết các người đang nghĩ gì chắc? Chẳng phải ai cũng muốn chia một phần vàng sao!”

Bà ta vuốt nước mắt, lại nói tiếp: “Tuyết Mạch còn nhỏ, giữ nhiều vàng trong tay không an toàn. Chúng ta chẳng qua muốn giữ giúp nó. Hơn nữa số tiền này vốn là do nó dựa dẫm mà có, lẽ ra phải chia cho thân thích…” Mấy người kia mặt đỏ tía tai, ai cũng muốn cướp phần lợi, tranh cãi đến khản cả giọng. Ninh Tuyết Mạch ngồi nhìn bọn họ chó cắn chó, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhạt. Đám người kia cãi nhau đến khô cả họng nhưng không ai chịu nhường ai, càng nói càng to, càng hung hăng.

Bất ngờ, một tiếng gầm rung trời vang lên: “Shut up!” (Câm miệng! ) Thú nghiệm trinh nãy giờ xem kịch mà không hiểu chữ nào, bị bọn họ ầm ĩ đến đau cả đầu. Câu nào của họ cũng như vịt nghe sấm đối với nó, chẳng hiểu được gì. Nó bị tra tấn đến phát cáu, bèn gầm lên một tiếng như sét đánh, khí thế kinh người. L*иg sắt trước mặt nó rung lên bần bật. Tiếng gầm chấn động cả đại sảnh, làm mọi người run rẩy, sợ đến tái mặt, vội bịt tai im bặt. Dù sao nó cũng là thần thú. Một khi tức giận, khí thế mạnh tới mức đủ dọa người ta chết khϊếp. Nó lại tiếp tục hướng về đám người gầm vài tiếng, khiến lỗ tai họ ù đi, mắt tối sầm, suýt nữa ngã quỵ. Ninh Tuyết Mạch đưa tay ngoáy nhẹ tai, rồi bước tới trước l*иg, vỗ lên móng vuốt nó, nhẹ giọng nói bằng tiếng Trung: “Ngươi nói ngươi ghét nhất bị người ta ầm ĩ? Gặp ai ồn ào là muốn xé nát ăn luôn đúng không?” Thú nghiệm trinh chẳng hiểu nàng nói gì, nhưng nghe giọng nàng mềm, tưởng nàng đang an ủi, liền hùng hổ gật đầu liên tiếp. Cái gật đầu đó khiến đám thân thích sợ đến run bắn, đồng loạt co rụt cổ lại, mặt trắng bệch.

Ninh Tuyết Mạch thở dài nói: “Vậy ta mở l*иg sắt này cho các người nhé? Trên l*иg có bùa, ta lại biết giải.” Nàng giơ tay làm bộ muốn niệm chú. Đám thân thích lập tức hoảng loạn, nhào lên ngăn: “Chất nữ Tuyết Mạch, l*иg này không thể mở!” “Không thể để nó làm bị thương người được!” “Hảo, hảo, chúng ta không cãi nữa. Tới đây, chúng ta bình tĩnh thương lượng chuyện chia vàng.” Đại bá hạ giọng ngay lập tức. Mấy cái đầu chen lại, cố nói năng tử tế để đạt kết quả ai cũng hài lòng.