Chương 13

Có lần Ninh Tuyết Mạch chỉ hơi ngăn lại một chút đã bị bà ta tát mấy cái, mặt sưng cả mấy ngày. Vì phủ thực sự đã nghèo đến mức không còn gì, đến ngay cả hoa trong vườn cũng bị bọn họ nhổ sạch, nên nửa năm nay họ không thèm tới nữa. Không ngờ giờ lại xuất hiện. Khi Ninh Tuyết Mạch bị giam trong l*иg sắt, chẳng hề thấy ai trong số họ ló mặt, chỉ mong tránh xa. Bây giờ nghe nàng có một ngàn lượng vàng, liền giống như thấy mùi máu mà ruồi nhặng bu vào. Rõ ràng là nhắm vào số vàng này. Nàng thẳng thắn nói ra, khiến mặt nhị phu nhân lập tức sa sầm: “Tuyết Mạch, sao con lại nói thế?! Thẩm thẩm nghe tin con bị oan nên chạy đến xem. Con lại đối xử với ta như lòng lang dạ thú!”

Ninh Tuyết Mạch bật cười: “Nhị phu nhân, mỗi lần ngài đến ‘thăm’, đều nhìn trúng thứ gì đó rồi không khách khí đem về. Lần trước còn vác nguyên cái ghế bành đi. Ta còn lo cái dáng còm nhom của ngài bị ghế đè bẹp dưới đất.” Lời châm chọc sắc như dao, nhị phu nhân đỏ mặt tía tai, lông mày dựng đứng: “Con nhóc này, đây là thái độ con dùng để nói chuyện với trưởng bối sao?!”

Nàng gào lên nói: “Vô pháp vô thiên! Còn dám cãi ta! Đúng là cha mẹ chết sớm nên chẳng ai dạy dỗ! Hôm nay ta phải thay cha mẹ ngươi giáo huấn ngươi, để ngươi biết thế nào là lễ phép!” Vừa nói, bà ta lao thẳng về phía Ninh Tuyết Mạch. Bà ta có lực niệm nhị giai, thân thủ xem như có vài phần bản lĩnh, bình thường ngay cả mấy gã đàn ông khỏe mạnh cũng không phải đối thủ. Con gái bà lại mang bẩm sinh niệm lực tam giai, còn được nhận vào ngoại môn Phong Vân Môn, khiến bà ta càng vênh vang, đi đâu cũng ỷ thế hϊếp người. Khi dễ Ninh Tuyết Mạch đã thành thói quen. Chỉ cần không hợp ý là ra tay đánh ngay, thường xuyên tát cho nàng mặt mũi bầm tím mà chẳng ai dám nói một câu. Hôm nay vừa bị nàng phản bác một câu, bà ta lập tức bộc lộ bản tính đanh đá, hai tay vung lên, định tát nàng thật mạnh. Trong đầu bà ta chỉ nghĩ phải đánh cho con bé này gục xuống rồi nhân lúc đó cướp rương vàng chạy mất. Hai ngàn lượng vàng, chưa tới hai trăm cân, hoàn toàn có thể ôm đi! Bà ta phải ra tay nhanh, bằng không chờ đám thân thích khác nghe tin kéo đến thì bà ta chẳng được phần nào. Ý nghĩ ấy khiến hai cái tát của bà ta mạnh hơn bao giờ hết, gần như dốc toàn bộ sức lực. Nếu Ninh Tuyết Mạch bị đánh trúng, chắc chắn sẽ bị hất bay ra xa, dù không chết cũng mất nửa cái mạng. Người đàn bà này vì chút vàng mà ra tay ác độc đến vậy! Lão bộc Chung thúc hoảng hốt kêu lên, muốn lao đến cứu nhưng chân bị thương, chạy không kịp. “Bốp! Bốp!” Tiếng vỗ tay vang giòn. Một thân hình bị hất văng ra ngoài, đập mạnh vào cây cột bên cạnh rồi rơi xuống đất lăn một vòng, kêu đau thảm thiết. Lão chung hãi hùng ngẩng đầu, không khỏi trợn tròn mắt. Người bị quăng bay không phải tiểu thư của ông… mà chính là nhị phu nhân! Bà ta tóc tai rối bời, trán thì rách, hai bên má in hằn dấu tay đỏ lòm. Bà ta choáng váng, bò dậy với đôi mắt kinh hoảng và không thể tin nổi: “Ngươi… ngươi dùng yêu pháp gì?” Ninh Tuyết Mạch ung dung nhặt khăn tay, chậm rãi lau tay, sau đó tiện tay ném chiếc khăn về phía bà ta, cười nhàn nhạt: “Ngươi đoán xem.” Nhị phu nhân nghẹn họng. Mặt bà nóng rát, răng rụng mất hai cái, miệng toàn mùi máu. Nghe câu đó của nàng, sắc mặt bà càng xanh mét, chỉ biết trừng mắt giận dữ nhìn nàng. Ninh Tuyết Mạch bắt chéo chân, ngồi trên rương vàng, ngoắc ngón tay: “Muốn đến đây dạy dỗ chất nữ nữa không?” Hai tay nàng còn hơi ngứa. Dù cơ thể này yếu hơn trước, nhưng chân tay vẫn rất linh hoạt, còn nàng thì sở trường cận chiến, giỏi nhất là mượn lực đánh lại lực.