Chương 10

Trời nóng như đổ lửa, ai cũng bị phơi đến mồ hôi ướt nhẹp, nhưng không ai nỡ rời đi. Ngay cả đồng tử được Đế Tôn phái đến cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc. Từ trăm năm trước, con thú nghiệm trinh này sau một trận bệnh nặng gần chết đã thay đổi tính tình, luôn lẩm bẩm phát ra đủ loại âm thanh kỳ lạ để tìm cách giao tiếp, nhưng không ai hiểu được. Không ngờ cô bé bị xem là phế tài này lại có thể dùng thứ âm thanh tương tự mà nói chuyện với nó. Cô bé này quả nhiên không đơn giản. Khi Ninh Tuyết Mạch ung dung bước ra khỏi l*иg, đám đông bùng nổ tiếng hoan hô vang dội. Ngay cả đồng tử mặt luôn lạnh kia cũng khẽ mỉm cười. Ninh Tuyết Mạch mỉm cười, chắp tay về phía đồng tử rồi nói: “Mong tiên đồng thay Tuyết Mạch chủ trì công đạo.”

Đồng tử gật nhẹ, nhìn về phía Quý Vân Hạo: “Lục vương gia, ý ngài thế nào?” Sắc mặt Quý Vân Hạo xen lẫn khó coi và bối rối. Hắn nhìn Ninh Tuyết Mạch, ánh mắt ẩn chút phức tạp, rồi đáp một cách láu cá: “Xem ra Ninh cô nương đúng là bị oan. Ta sẽ bồi thường thật sự cho cô. Ta cũng sẽ tìm cho ra kẻ đứng sau hãm hại cô.” Trong lòng hắn hơi hối hận vì đã hủy hôn ước này. Nếu về sau cưới cô bé này làm vợ lẽ, có khi lại rất tốt… Nhưng hắn cố ý không nhắc đến chuyện hủy hôn. Ninh Tuyết Mạch thông minh, đã nhìn thấu ý nghĩ của hắn.

Nàng khom mình nói với đồng tử: “Tiên đồng nhất định sẽ thực hiện đúng hai chữ công chính mà Đế Tôn nói. Nhất định sẽ khiến Lục vương gia thực hiện đánh cuộc vừa rồi.” Ván cược khi nãy chính là: nếu Ninh Tuyết Mạch thắng, Quý Vân Hạo phải trước mặt mọi người hô to ba lần “Bổn vương bị cô nương Tuyết Mạch từ hôn”, sau đó đưa nàng ngàn lượng vàng. Vàng thì dễ nói, nhưng bắt hắn hô câu kia thì đúng là mất mặt tới mức không muốn sống. Sau này hắn còn làm người thế nào được? Sắc mặt Quý Vân Hạo gần như xanh mét. Hắn nghĩ thầm rằng nếu cô bé này cứ ép hắn thực hiện vụ đánh cược, thì cho dù có bị mọi người mắng chửi, hắn cũng phải bí mật gϊếŧ nàng để hả giận. Ninh Tuyết Mạch tất nhiên hiểu mình hiện giờ không quyền không thế, cũng không có sức mạnh thực sự. Làm gì cũng phải chừa cho người ta một đường sống, không thể ép vị vương gia này đến mức đường cùng.

Nàng thở nhẹ rồi nói: “Lục vương gia thân phận cao quý, dân nữ không cần ngài phải hô mấy lời kia. Thế này đi, chỉ cần ngài thực hiện lời hứa từ hôn và đưa cho Tuyết Mạch ngàn lượng vàng là được. Còn nữa, dân nữ và thú nghiệm trinh này vừa gặp đã hợp ý, ta muốn mang nó về Tĩnh Viễn hầu phủ để tự mình nuôi dưỡng.” Phương án thỏa hiệp này đối với Quý Vân Hạo đúng là tốt nhất. Chỉ là thú nghiệm trinh quá quý giá, toàn bộ Trường Không Quốc chỉ có ba con: một ở hoàng cung, một trong phủ hắn, còn một ở Đại Lý Tự. Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, rồi hắn dứt khoát đáp: “Được, bổn vương đồng ý. Nhưng thú nghiệm trinh vẫn thuộc về bổn vương, cô chỉ có quyền nuôi. Còn chuyện hôn ước, cô bây giờ còn nhỏ, bổn vương sẽ giữ lại hai năm. Hai năm sau nếu cô vẫn không muốn, hôn ước sẽ tự động hủy, được chứ?” Vị vương gia này đúng là hối hận đến muốn kéo dài thời gian. Hừ, nàng mới không để hắn có cơ hội dây dưa về sau.

Ninh Tuyết Mạch lập tức lắc đầu, nói: “Tuyết Mạch thích dứt khoát rõ ràng. Vương gia cũng là người thẳng thắn, vậy hôn ước này nên hủy cho nhanh.”

Quý Vân Hạo: “…” Lúc này hắn không thể cố chấp được nữa, đành phải trước mặt đồng tử để người đó ghi nhận, chính thức đồng ý hủy hôn ước.…………… Biển hiệu loang lổ, cổng phủ tàn phá, cỏ dại mọc kín sân, đại sảnh trống trơn chỉ còn lại gió thổi hun hút… Đây chính là Tĩnh Viễn hầu phủ hiện tại.