Đoạn video kết thúc, cô tiện tay lướt xuống phần bình luận, đọc lướt qua những dòng chữ đầy phấn khích:
[Mái tóc xanh lam đặc trưng của anh nhà mình đúng là đỉnh của chóp, đẹp muốn xỉu!]
[Đôi mắt này, chiếc mũi này, bờ môi này! Bảo sao người ta gọi là ấn sủng của tạo hóa, đẹp trai đến mức tui nhìn một cái là hồn bay phách lạc luôn.]
[Mau đỡ tui với, tui nhìn anh nhà đẹp trai đến hôn mê bất tỉnh nhân sự rồi!]
[Hình như hôm nay anh nhà tâm trạng không tệ thì phải, khóe môi hiếm khi thấy hé nở nụ cười.]
[Có phải vì về Nam Thành, được gặp người nhà nên vui vẻ vậy không?]
[A, bị các cậu phát hiện rồi, hôm nay chồng tui về nhà thăm tui đó!]
[Chồng ơi, vợ ở đây này, mấy người kia tránh xa chồng tui ra hết đi! Chồng ơi, em yêu anh!]
Ngón tay thon thả lướt nhẹ trên màn hình, từng dòng bình luận nối tiếp nhau hiện ra, Tường Vi cảm thấy vành tai mình dần nóng ran.
Fan hâm mộ bây giờ thật là thẳng thắn quá mức, dù sao cũng là trên mạng, yêu thích là phải nói ra.
Chỉ là, cũng quá trắng trợn, quá thẳng thắn rồi!
Tiểu Khả lắc đầu: “Bọn họ đâu có biết, chính thất của đỉnh lưu đang ở đây.”
Lâm Tường Vi: “…”
“Chị Vi Vi, chị xem ông xã đỉnh lưu nhà chị kìa, đúng là không phải dạng vừa, hot dữ thần luôn á! Tối nay anh ấy đến phòng chị đó, chị đừng có mà kìm chế mị lực nha, dụ ảnh lên giường đại chiến ba trăm hiệp đi!”
Lâm Tường Vi cảm thấy không chỉ lỗ tai, mà cả khuôn mặt đều bừng bừng nóng, hắng giọng: “Khụ khụ.”
Đúng là chưa biết mèo nào cắn mỉu nào!
Người đàn ông này ở bên ngoài thì tỏ vẻ trầm mặc ít nói, lạnh lùng vô tình như cấm dục. Ấy thế mà, vừa về đến nhà là liền ám chỉ bóng gió tay anh dài bao nhiêu, đủ loại kỹ xảo quái lạ giam cầm cô trong phòng!
Cô thật sự có nỗi khổ khó nói thành lời!
Mạn Ni Nhã nghiêng đầu ghé sát vào màn hình điện thoại của Tiểu Khả: “Chà, bình luận này đúng là quá lộ liễu, quá thật lòng luôn nha.”
Rồi cô ấy cười nhẹ, tặc lưỡi đầy ẩn ý: “Không hổ danh đỉnh lưu, nhân khí đúng là không thể đùa được.”
Ánh mắt liếc sang Tường Vi đang cúi gằm mặt, Mạn Ni Nhã nheo mắt đầy hứng thú: “Thật ra chị khá tò mò! Đối diện với một người đàn ông đẹp như vậy, em thật sự không động lòng à?”
Lâm Tường Vi sờ lấy chai nước khoáng bên cạnh, ngửa cổ uống một ngụm: “Chị đâu phải không biết, chuyện chúng em kết hôn đều là do gia đình sắp xếp.”
“Gia đình sắp xếp kết hôn đâu có nghĩa là không thể nảy sinh tình cảm.”
“Nảy sinh tình cảm? Em chưa từng nghĩ đến.”
Mạn Ni Nhã cười: “Theo chị thấy thì, em đang cầm một lá bài siêu cấp trong tay đấy, vậy mà không biết tận dụng! Không động lòng thì cũng động thân chứ. Chuyện đến nước này rồi, dùng thân báo đáp cũng được, bán mình cầu tài cũng xong, chẳng khác gì nhau. Cùng lắm là lúc ngủ thì thổi chút gió bên gối, ngủ xong rồi kiếm chút lợi lộc, có gì ghê gớm đâu?”
Lâm Tường Vi siết chặt chai nước khoáng trong tay, ngẩng đầu, ánh mắt khó diễn tả thành lời.
“Đang là mối quan hệ hợp pháp đàng hoàng, mà chị nói như thể tối nay em ăn diện thế này chỉ để phục vụ kim chủ, rồi lén lút phát sinh quan hệ mờ ám không bằng!”
Nghĩ đến chuyện sắp gặp Biên Úc, vốn dĩ đã hơi hồi hộp, giờ lại bị chọc ghẹo, lo lắng càng thêm chồng chất.
Mạn Ni Nhã thản nhiên vỗ vai cô, dõng dạc tuyên bố: “Yên tâm đi, hai người có giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng. Đây gọi là kim chủ danh chính ngôn thuận, hợp pháp 100%!”
”…” Câu này chẳng giúp trấn an chút nào cả!