Chương 3

Thấy cô hành động kỳ lạ, Mạn Ni Nhã nghi ngờ hỏi: “Ác mộng thế nào mà khiến em sợ hãi đến vậy?”

Chẳng lẽ vì những lời bình luận ác ý dạo gần đây mà mất ngủ?

Lâm Tường Vi yếu ớt đáp: “Haiz, mơ thấy bị một đại ma vương tà ác bắt cóc, đáng sợ lắm.”

Đại ma vương đó một tháng gặp một lần, một đêm ba lần. Mỗi lần gặp mặt đều lao vào làm việc như muốn lấy mạng cô, không một phút nghỉ ngơi.

Mạn Ni Nhã không hiểu ý cô, cũng chưa từng nghe Lâm Tường Vi gọi người chồng hờ là đại ma vương. Cô ấy chỉ nghĩ Lâm Tường Vi vẫn còn ám ảnh bởi vai diễn hồ tiên trong bộ phim vừa đóng máy.

“Em vẫn còn bị ám ảnh bởi Thương Lan sao?”

Lâm Tường Vi giả vờ ngây ngốc.

“À? Ừm.”

Mạn Ni Nhã khó hiểu.

“Bộ phim đó đâu có kinh dị. Đại ma vương tuy là phản diện nhưng em là thượng tiên pháp lực vô biên, có gì phải sợ?”

Lâm Tường Vi biết không thể giải thích rõ ràng, nên chỉ im lặng.

“Bộ phim đó ngược tâm quá, chắc em đã tốn nhiều tâm sức. May mà đã đóng máy. Tối nay dự lễ trao giải xong chúng ta còn một buổi chụp quảng cáo. Xong việc chị sẽ cho em nghỉ ba ngày dưỡng sức. Đừng mơ thấy phim nữa nhé!”

Lâm Tường Vi không đính chính. Dù sao, đó cũng chỉ là một giấc mơ xấu hổ, cô không thể kể cho người khác nghe.

Thương Lan là một dự án phim trọng điểm. Khi Lâm Tường Vi nhận lời tham gia, Mạn Ni Nhã vô cùng phấn khởi.

Tuy nhiên, quá trình ghi hình lại vô cùng gian nan, vất vả. Thể loại tiên hiệp đòi hỏi kỹ xảo hậu kỳ phức tạp, cùng với những cảnh quay treo dây cáp đầy mệt nhọc. Không chỉ vậy, kịch bản với những tình tiết ngược tâm đã lấy đi của Lâm Tường Vi không ít tâm huyết.

Mạn Ni Nhã cảm thán: “Phim thì tốt, đầu tư lớn, nhưng quá trình quay dựng thật sự vất vả. Em yên tâm, Thương Lan là dự án trọng điểm năm nay của đài Quả Vải. Nghe nói đạo diễn đang đẩy nhanh tiến độ hậu kỳ, hy vọng cuối năm nay có thể lên sóng. Như vậy sẽ là tốt nhất. Còn chúng ta cần phải lên kế hoạch cho những dự án tiếp theo.”

Lâm Tường Vi nhìn Mạn Ni Nhã, im lặng lắng nghe.

“Bộ phim trước của em đã phát sóng được ba tháng, hai bộ phim còn lại vẫn chưa có lịch chiếu cụ thể. Bây giờ em đang thiếu độ phủ sóng. Gần đây có một vài chương trình giải trí ngỏ lời mời, em có muốn cân nhắc tham gia để duy trì sức nóng tên tuổi không?”

Tham gia chương trình giải trí sao?

Lâm Tường Vi chống cằm, chìm vào suy tư. Bước chân vào giới giải trí là sự tình cờ, nhưng cô có hoài bão lớn với diễn xuất. Chỉ là tình hình hiện tại không mấy khả quan.

Vốn là một vũ công múa cổ điển, cô bắt đầu biểu diễn cùng thầy từ năm mười bốn tuổi, từng là một tài năng trẻ đầy triển vọng. Mục tiêu của cô là trở thành một vũ công hàng đầu của nhà hát opera, nhưng một tai nạn năm mười tám tuổi đã khiến mắt cá chân bị thương.

Không thể chịu được cường độ luyện tập cao, cuối cùng cô phải từ bỏ sự nghiệp múa. Cũng vì vậy, cô chuyển sang học diễn xuất và may mắn có cơ hội tham gia bộ phim truyền hình đầu tiên.