Quyển 1 - Chương 5

Bạch Diên sụt sịt, không đáp lời mà đưa tay định quệt nước mắt. Ngón tay vừa chạm vào má, cô đã phải “Á” lên một tiếng vì đau.

Đợi đã, má cô vừa bị tát à?

Cơn nóng nảy bốc lên tận não, cô gào thét với hệ thống: “Cái loại đàn ông đánh phụ nữ này mà cũng làm được nam chính á? Truyện rác rưởi gì thế này?”

Cố Lăng Phong nhận ra ánh mắt của người phụ nữ trước mặt đột ngột thay đổi. Vừa rồi còn như một bông hoa héo rũ, giây sau đã như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Hắn thấy nực cười, mèo con cũng biết nhe nanh múa vuốt sao?

“Anh dám đánh tôi?”

Chát!

Cố Lăng Phong còn chưa kịp hiểu chuyện gì, một cái tát trời giáng đã in hằn trên mặt hắn.

Cùng lúc đó, tiếng hệ thống hét lên trong đầu Bạch Diên: [Làm gì có chuyện đó! Không phải hắn đánh cô, là chủ cũ thân xác này tự tát mình để ăn vạ đấy! Á á á! Ký chủ, cô làm cái gì thế?]

Không gian phòng khách rơi vào im lặng đến đáng sợ. Bạch Diên sững sờ, Cố Lăng Phong cũng hóa đá.

Bạch Diên nhìn lòng bàn tay mình. Ủa, người bình thường có ai tự tát mình không?

“Cái hệ thống nhà mày dùng chip đời tống à? Sao không nhắc sớm?” Cô điên tiết mắng thầm.

[Lỗi tại tôi chắc?]

Hệ thống uất ức: [Cô vừa hỏi là tôi trả lời ngay, tại cô chưa nghe hết câu đã lao lên combat rồi đấy chứ!]

Bạch Diên tát cú đó cực mạnh, lòng bàn tay đỏ ửng cả lên. Nhưng vì chủ cũ vốn ăn kiêng giữ dáng, lực tay cũng chẳng thấm vào đâu so với một tên đàn ông cao to lực lưỡng như hắn.

“Hừ!” Cố Lăng Phong bật cười lạnh lẽo. Hắn dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ bên má vừa bị tát, nhìn Bạch Diên bằng ánh mắt của một con sói đang vờn thỏ: “Gan to thật, giờ còn dám ra tay với tôi cơ đấy.”

Bạch Diên rùng mình trước ánh mắt đó, nước mắt lại rơi như mưa: “Anh cũng biết đau à? Thế anh có biết tim tôi đau thế nào không? Mấy năm qua, anh lúc nào cũng chỉ biết công việc, tôi thì lo anh bỏ bữa hại dạ dày, hì hục học nấu đủ thứ canh tẩm bổ.”

“Mấy chuyện đó thì liên quan gì đến việc cô đi làm loạn ngoài đường hôm nay?” Cố Lăng Phong nới lỏng cà vạt, chậm rãi đứng dậy.

Bạch Diên lùi lại một bước, giọng lạc đi: “Cứ cho là anh không yêu tôi, nhưng những gì tôi hy sinh cho cái nhà này, cả đứa con tôi mang nặng đẻ đau nữa. Anh coi thường tôi đến thế sao? Anh bắt tôi phải cúi đầu nhận lỗi trước người trong mộng của anh à?”

“Bạch Diên, cô đừng có lật lọng. Làm sai thì phải nhận, đó là lẽ đương nhiên.” Cố Lăng Phong lại ép sát thêm một bước.

“Hức, hu hu!” Bạch Diên chẳng đợi hắn nói hết câu, hai tay ôm mặt, xoay người chạy biến lên lầu: “Sau này anh muốn làm gì thì làm, chuyện của anh với Tô Nhiễm Nhiễm tôi không thèm quan tâm nữa!”