Bạch Diên vẫn chỉ để ý đúng hai chữ: “Trắng tay.”
Cô nhảy dựng lên: “Cái gì? Trắng tay á? Thế thì khác quái gì bắt bà đây đi chết?”
Không được, tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra.
Cô lục lại ký ức, hóa ra tối qua Cố Lăng Phong không về nhà là vì ở cạnh Tô Nhiễm Nhiễm. Nguyên chủ đánh hơi thấy ả đang cầm thẻ của chồng mình đi quẹt sạch các trung tâm thương mại nên đã dẫn người tới dằn mặt. Không chỉ cho ả ăn tát, nguyên chủ còn giật lại cái thẻ đen quyền lực kia.
Thấy cô im lặng, Cố Lăng Phong gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế: “Bạch Diên, ở nhà họ Cố mấy năm làm cô quên mất mình là ai rồi à? Nếu năm xưa cô không giở trò hèn hạ, chuốc thuốc tôi để có bầu, thì mẹ tôi đã không ép tôi phải cưới hạng người như cô, và Nhiễm Nhiễm cũng chẳng phải uất ức chạy ra nước ngoài. Tôi cảnh cáo cô, đây là lần cuối. Nếu còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy, cô cứ đợi mà nếm mùi đau khổ đi.”
Bạch Diên thầm kinh ngạc. Cái tên Cố Lăng Phong này đúng là người tốt hiếm có, bị chuốc thuốc mà không báo cảnh sát, lại còn cắn răng rước “hung thủ” về làm vợ. Hắn tốt đến mức cô muốn cảm động rơi nước mắt đây này.
“Nói!” Giọng hắn lại vang lên, lạnh lẽo hơn vài phần.
Bạch Diên thẳng tay nhéo mạnh vào đùi mình một cái đau điếng. Đôi mắt cô lập tức đỏ hoe, nước mắt chực trào. Cô đứng dậy, đưa tay vén lọn tóc ra sau, cố ý để lộ bờ vai trắng ngần và góc nhìn đẹp nhất trước mặt hắn, giọng nghẹn ngào:
“Tôi không quên, làm sao tôi quên nổi cái cách mình bước chân vào nhà này. Tôi biết mình không ra gì, nhưng chẳng phải vì tôi quá yêu anh sao?”
Cố Lăng Phong nhìn người phụ nữ trước mắt. Trước đây cô luôn giả vờ dịu dàng giả tạo, hoặc khúm núm nịnh bợ. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô như vậy.
Diễn kịch ư? Hắn nhếch mép, loại phụ nữ này làm gì có não mà diễn sâu đến thế.
Giọng hắn cũng dịu lại: “Cô thừa hiểu tôi không bao giờ yêu cô. Vì nể mặt mẹ tôi và đứa con, cho cô ngồi vào ghế bà chủ họ Cố đã là sự nhân nhượng lớn nhất của tôi rồi.”
Bạch Diên cuối cùng cũng ép được nước mắt rơi xuống, nhưng cô lại bướng bỉnh ngẩng đầu lên như muốn ngăn dòng lệ chảy dài: “Trước đây tôi cứ ngỡ chân tình sẽ đổi lấy được chân tình, sớm muộn gì cũng khiến anh cảm động. Giờ mới thấy, hóa ra là tôi tự ảo tưởng quá nhiều.”
“Tôi và Nhiễm Nhiễm giờ chỉ là bạn, cô đừng gây khó dễ cho cô ấy nữa. Lát nữa hãy đi xin lỗi cô ấy, coi như xong chuyện này.”