Giọng gã đàn ông lạnh buốt người. Hắn ném cái điện thoại đang phát đoạn video xuống trước mặt cô: “Giữa ban ngày ban mặt mà đi giật tóc, xé áo người ta, cô không biết nhục à? Nếu tôi không bảo người dập chuyện này xuống, cả thế giới đã biết cô là một con mụ ghê gớm rồi.”
Bạch Diên cảm thấy đầu óc lag lòi. Lúc mở mắt ra, cô thấy mình đang ngồi bệt dưới thảm.
Chiếc váy hai dây mỏng dính lộ cả làn da trắng mịn, tóc tai rối bời xõa trên vai, xương quai xanh trông gợi cảm phết.
Nhưng cô chẳng rảnh để ý mình đẹp xấu ra sao. Câu nói vừa rồi của hắn làm cô tỉnh cả người. Cô vội hỏi hệ thống trong đầu: “Bao nhiêu? Hắn vừa bảo một tháng cho tôi bao nhiêu tiền tiêu?”
[Hai trăm vạn tệ.]
Bạch Diên sướиɠ phát điên: “Cái gì? Làm nữ phụ độc ác mà lương cao thế à?”
So với cuộc sống trước đây của cô, đây đúng là một trời một vực, một bên là tô bún ốc thêm trứng, một bên là hàng hiệu lấp lánh sang chảnh.
Bạch Diên cố nén niềm vui, từ từ ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt đầu tiên là đôi giày da xịn xò, bộ vest cắt may cực chuẩn, và sau cùng là một gương mặt đẹp hơn cả mấy nam thần tượng nổi nhất bây giờ. Vẻ ngoài lạnh lùng càng làm nổi bật đôi mày sắc lẹm, đôi mắt đen thẳm như ngâm trong nước đá, nhìn cô đầy vẻ khinh bỉ.
Loại đàn ông này, ở chỗ làm trước đây của cô, ít nhất cũng phải mười vạn một đêm. Bạch Diên thầm định giá trong đầu.
Cô nhìn quanh một lượt rồi đưa tay che miệng.
Phòng khách rộng thênh thang, đèn chùm pha lê to oành, nội thất sang trọng hết mức. Bên ngoài cửa sổ là cảnh sân vườn yên tĩnh, cây cối xanh mướt. Cô hiện tại đang ở trong một dinh thự bề thế, lại còn là bà chủ nơi này?
Hệ thống thấy vẻ hám tiền hiện rõ mồn một trong mắt Bạch Diên, liền lên tiếng cảnh báo: [Đây là một cuốn truyện ngọt ngào sến súa. Gã trước mặt là chồng cô, Cố Lăng Phong, chủ tịch tập đoàn nhà họ Cố, nam chính thế giới này, tiền nhiều vô kể. Sáu năm trước, cô hạ thuốc bò lên giường hắn rồi có bầu. Bị ông nội và mẹ ép quá nên hắn mới nhắm mắt cưới cô.]
Hệ thống lải nhải một tràng dài, nhưng trong đầu Bạch Diên lúc này chỉ vang vọng đúng bốn chữ: “Tiền nhiều vô kể.”
Hệ thống cạn lời, dội thêm gáo nước lạnh: [Cô bây giờ không chỉ là vợ nam chính, mà còn có đứa con trai năm tuổi. Mấy hôm trước, nữ chính về nước. Vì sợ mất chồng, mất luôn cái mỏ vàng này nên cô bắt đầu điên cuồng tìm cách hại người ta, nhưng lần nào cũng bị lộ tẩy. Chồng cô ghét cay ghét đắng, nhà chồng cũng chẳng ưa. Cuối cùng, cô sẽ bị đá ra khỏi nhà, nhường chỗ cho nữ chính. Đám đàn ông theo đuổi cô ta sẽ vì muốn trả thù cho người đẹp mà bày mưu khiến cô trắng tay, phải đi ăn xin ngoài đường.]