Lâu Thị thở dài, kéo tay nàng hỏi: “Để đâu rồi?”
“Để dưới gối ạ.”
Lâu Thị vào phòng lấy ra, trả lại cho người nọ ngay trước mặt Nhan Tễ: “Cứu người là làm việc thiện tích đức, vốn không nên nhận lễ vật, lang quân hãy tự giữ lấy đi.”
Nhan Tễ tức đến muốn giậm chân nhưng nàng chẳng thể làm gì trước mặt Lâu Thị, chỉ biết lườm nguýt gã nam nhân thối tha kia mấy cái.
Nàng chỉ muốn lôi hắn xuống khỏi giường mình ngay, quét thẳng ra khỏi cửa.
Lâu Thị lại nói thêm: “Chuyện tắm rửa còn phải đợi chút đã, lang quân cứ nghỉ ngơi qua vài ngày rồi tính cũng không muộn.”
Nhan Tễ không thể nghe thêm được nữa, nàng quay người đeo gùi tre nhỏ sau lưng rồi ra khỏi cửa.
Đang tiết tháng ba, vạn vật hồi sinh, đập vào mắt toàn là một màu xanh mướt.
Nhan Tễ chạy về phía bờ sông sau núi, nơi vùng đất hoang dễ ngập lụt không ai canh tác, cỏ dại và cây rừng mọc đầy.
Gió xuân dịu dàng quét qua mặt đất, thi thoảng có vài cành khô rơi xuống.
Nhan Tễ cúi người nhặt lấy, ném vào gùi sau lưng.
Ở cái thời đại tài nguyên khan hiếm này, đến mấy cành củi cũng phải tranh giành, thậm chí có nhà còn phải đi mượn cả mồi lửa để nấu cơm.
Cỏ dại bên bờ sông mọc rất tốt, thảo dược cầm máu dùng cho người nọ vào đêm qua đã được hái từ đây.
Người nọ ư?
Nàng chợt nhớ ra mình chưa hỏi tên họ người ta là gì đã đưa về nhà rồi.
Nghĩ đến người đó, sắc mặt Nhan Tễ liền trở nên khó coi.
Nàng quay đầu tìm kiếm loại cỏ dây Đai Ngọc mà hắn nhắc tới.
Nàng cũng biết chút ít về thảo dược, nhờ vào việc luyện bút họa đồ thuở nhỏ.
Vẽ bao nhiêu cuốn sách, nàng cũng hiểu đôi chút về dược tính.
Cỏ dây Đai Ngọc thường mọc bên bờ sông, có tác dụng tan máu bầm, hoạt huyết.
Đi dọc bờ sông một vòng, quả nhiên nàng đã tìm thấy. Hái vài cây, lại đào thêm mấy nắm rau tề, thấy trời càng lúc càng âm u, mây đen kéo thấp, Nhan Tễ liền đeo gùi củi vơi lên bờ.
Vừa về đến nhà thì sấm sét đã vang rền, trong không khí thoang thoảng mùi mưa hòa lẫn với mùi đất, cơn gió nhẹ lúc nãy giờ đã trở nên hung dữ. Nhan Tễ trút gùi xuống, vội vã gọi người: “Mẫu thân, hôm nay mình hấp rau tề ăn nhé?”
“Được.” Lâu Thị buông khung thêu, từ trong nhà bước ra. Nhớ đến miếng ngọc bội thượng hạng kia, bà khẽ hỏi: “Lang quân kia tên họ là gì, nhà ở đâu, con đã hỏi chưa?”
“Chưa ạ.” Nhan Tễ rửa tay: “Đêm qua bận quá nên quên mất, lát nữa con sẽ hỏi.”
Lâu Thị gật đầu, có chút cảm khái: “Nhìn người nọ tướng mạo khôi ngô, tính tình cũng không tệ, nếu trong nhà chưa có vợ con, giữ lại làm phu quân cho con cũng không phải là không thể.”
Nhan Tễ nghe xong chỉ biết lắc đầu: “Đến tên họ còn chẳng biết...” Những lời chưa nói còn nhiều hơn thế, hạng đàn ông hẹp hòi như hắn, ai mà thèm chứ!
Hai mẫu nữ vừa nói được vài câu, ngoài trời đã bắt đầu rơi những giọt mưa lộp bộp.
Nhan Tễ vội chạy ra thu dọn quần áo. Đứng dưới hiên nhà nhìn mưa mỗi lúc một lớn, nước chảy cuồn cuộn trên mặt đất, nàng thầm may mắn vì đã về kịp lúc, không bị ướt như chuột lột.
Nàng gấp gọn quần áo của mình để ở gian phía Đông, còn bộ ngoại y đắt tiền của người nọ thì nàng ném thẳng qua từ khoảng cách xa.
“Cầm lấy!”
“Ngươi tên gì? Nhà ở đâu?”
Nam nhân trên giường không nói một lời, chỉ khẽ nhướng mày nhìn bộ ngoại y bị ném dưới đất. Nhan Tễ cạn lời, lườm hắn một cái rồi cũng cúi người nhặt lên: “Trả ngươi này.”
Bùi Tế đón lấy, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Nói đi chứ!” Nhan Tễ chẳng còn chút kiên nhẫn nào với hắn: “Rốt cuộc tên là gì? Nhà ở đâu? Không khai rõ ràng là không có cơm ăn đâu đấy.”
Bùi Tế không ngờ tiểu nương tử này lại dọa người như vậy, hắn cười khẩy một tiếng, nói ra những lời đã soạn sẵn.