“Không sao đâu.” Bùi Tế nhìn nàng: “Động tác nhanh gọn thì tổn thương sẽ nhỏ nhất.”
“Để ta rút cho.” Lâu Thị biết nữ nhi sợ hãi.
Nhưng Bùi Tế lại nói: “Ta thấy thân thể đại nương suy nhược, cánh tay không đủ lực, e là không ổn.”
Nhan Tễ nhìn Lâu Thị, rồi lại nhìn vào vết thương. Trước tình cảnh này, nàng hít sâu một hơi, lấy can đảm tiến lên.
Nước nóng đã được chuẩn bị sẵn, ống quần được vén cao, thanh gỗ đặt vào miệng hắn. Theo một tiếng lệnh, Nhan Tễ “vυ"t” một cái, mũi tên dài cắm ở đầu gối đã được rút ra. Máu tươi tuôn ra xối xả, nàng lập tức đắp một lớp thảo dược dày lên rồi dùng vải thô băng lại.
Đến khi băng bó xong chân này, Nhan Tễ đã không còn sợ nữa. Chân bên kia cũng được xử lý tương tự.
Xong xuôi mọi việc, nam nhân tựa vào thành giường đã đầm đìa mồ hôi. Hắn nhả thanh gỗ ra, dặn dò: “Phải phiền tiểu nương tử vất vả đêm nay, nếu ta bị phát sốt...”
“Ta biết rồi.” Không cần hắn nói hết, Nhan Tễ cũng hiểu. Vết thương vừa làm sạch rất dễ bị nhiễm trùng dẫn đến sốt cao không dứt.
“Mau nghỉ ngơi đi.” Lâu Thị giúp hai người thu dọn tàn cuộc. Nhan Tễ bưng chậu nước nóng còn sót lại về phòng mình ở gian phía đông.
Nàng cởi y phục ra, để lộ những vết bầm tím trên cánh tay và thắt lưng do bị dây leo thít chặt. Tuy nhấn nhẹ vào thì không đau lắm nhưng trông khá đáng sợ. Nhan Tễ dùng khăn nhẹ nhàng lau sạch mồ hôi trên người.
Khi Nhan Tễ bưng chậu đi ra, nam nhân trên giường đã nhắm mắt thϊếp đi, nhưng Lâu Thị vẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh.
“Mẫu thân, người đi nghỉ đi, để con trông cho.”
“Hôm nay con đã bôn ba cả ngày rồi, người làm bằng sắt cũng chịu không nổi đâu.” Lâu Thị đứng dậy đỡ lấy chậu nước: “Quần áo để mai hãy giặt, không gấp...”
Lời chưa dứt, bà đã chú ý đến vết bầm trên cánh tay nàng. Lâu Thị vội kéo nàng vào phòng trong, dứt khoát vén tay áo nàng lên.
Nhìn cánh tay không còn chỗ nào lành lặn, mắt bà đỏ hoe: “Sao thế này? Con quấn dây leo vào tay sao? Sao người kia nặng thế? Có đau không? Còn thắt lưng thì sao? Có bị thương không?”
Nhan Tễ lắc đầu, nhưng vô thức né tránh, hai tay giữ chặt thắt lưng.
Lâu Thị làm sao mà không thấy được?
Bà gạt bỏ vẻ dịu dàng yếu đuối thường ngày, cởi dải thắt lưng của nàng ra.
Nhìn những vết hằn sâu hoắm do dây leo để lại trên eo, nước mắt bà lã chã rơi, không ngừng hỏi: “Đau không? Có đau không con? Đều tại mẫu thân, không nên để con vào thành một mình, con vừa mới khỏi bệnh đã phải vì mẫu thân mà chịu khổ thế này...”
“Mẫu thân!”
Nhan Tễ không kìm được nữa. Cả một ngày bôn ba rã rời, tranh không bán được, lại còn bị ngã, nhặt được một người về còn làm mình mệt đến kiệt sức.
Nước mắt trong hốc mắt như chảy mãi không cạn, cứ thế thi nhau tuôn trào. Nàng nhớ phụ mẫu vô cùng. Nàng muốn về nhà.
“Từ nay về sau, mẫu thân không để con phải chịu khổ nữa đâu...”
“Vâng, nửa đêm mẫu thân nhớ gọi con nhé.”
“Biết rồi, mau ngủ đi.”
Bức màn xanh khép hờ, trên giường gỗ, Nhan Tễ ôm chặt lấy Lâu Thị, tham lam hít hà mùi hương trên người bà rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lâu Thị lắng nghe tiếng ngáy khe khẽ, bàn tay đang vỗ về nhẹ nhàng cuối cùng cũng dừng lại.
Bà đứng dậy xuống giường, ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ ở gian phía Tây.
Ánh ban mai xuyên qua khe cửa sổ gỗ chiếu vào trong phòng, xua tan bóng tối âm u, tựa như một bàn tay ấm áp khẽ khàng đánh thức Nhan Tễ đang ngủ say.
“Mẫu thân!”
Nhan Tễ xỏ đôi giày vải, vừa dụi mắt vừa bước ra ngoài.
“A! Đồ lưu manh!”
Nam nhân đang tựa bên giường khẽ nâng mắt nhìn, Nhan Tễ cúi xuống, ngay lập tức kéo vội vạt áo trong đang mở hờ, chạy tót về gian phía Đông.
Vậy mà nàng vẫn không nhịn được mà mắng nhiếc: “Đồ lưu manh thối tha! Đồ lưu manh thối tha! Đồ lưu manh thối tha!”