Chương 6

Chương 6

“Sao ngươi nặng thế không biết?”

“Rốt cuộc ngươi nặng bao nhiêu cân vậy?”

“Ngươi nên giảm cân đi là vừa!”

Nghe những lời lảm nhảm kỳ quặc phía trước, Bùi Tế lẳng lặng nhắm mắt lại.

Tiểu nương tử này không chỉ ích kỷ tham tài, mà còn nói quá nhiều.

Khi Nhan Tễ kéo được người về đến cửa, Lâu Thị vốn vẫn luôn đứng chờ nàng đã nhận ra bóng dáng nữ nhi, vội vàng bước tới: “Sao con lại về muộn thế này? Chắc là đói bụng lắm rồi phải không? Sao lại quấn dây leo đầy người thế kia?”

Nhan Tễ mệt đến không thốt nên lời, chỉ xua tay, để lộ nam nhân phía sau.

“Đây là ai?”

Lâu Thị lại gần, bị nam nhân tóc tai bù xù, đầy vết máu làm cho giật mình. Bà quay lại hỏi: “Con nhặt người này ở đâu về? Trông như không sống nổi nữa rồi.”

“Ở bờ sông sau núi.” Nhan Tễ cúi xuống, đưa tay lên mũi hắn, cảm nhận được hơi ấm phả vào đầu ngón tay mới yên tâm: “Vẫn còn sống.”

Lâu Thị vội vàng cởi dây leo trên người nàng ra, hai người cùng nhau kéo nam nhân vào nhà, rồi gắng sức khiêng hắn lên chiếc giường ở gian phía tây.

Lúc này Nhan Tễ đã hồi sức, nàng kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống đầu giường. Định giơ tay vỗ vào người hắn thì bị Lâu Thị ngăn lại: “Con đi ăn cơm trước đi, để ta lau mặt cho hắn.”

Chờ Lâu Thị lau mặt cho hắn xong, Nhan Tễ mới đứng dậy, trước khi bước ra cửa còn bỏ lại một câu: “Trông cũng khá đấy, rất bảnh trai!”

Lâu Thị cười đáp: “Mau đi ăn cơm đi!”

Khi Nhan Tễ ăn xong quay lại phòng, chiếc áo ngoài đẫm máu đã được Lâu Thị cởi bỏ, mái tóc rối cũng được vén sang một bên. Lúc này, nam nhân nằm yên tĩnh trên giường, trông đẹp tựa như một “mỹ nam say ngủ”.

“Nhìn đến ngẩn ngơ rồi sao?”

Tiếng gọi của Lâu Thị kéo nàng về thực tại: “Ta thấy hai vết thương do tên bắn trên chân hắn rất nghiêm trọng. Hiện tại đã cầm được máu, nhưng muốn rút tên ra thì phải lên xóm trên mời đại phu.”

Nhan Tễ gật đầu. Nàng không phải đại phu, chỉ có thể nhờ chuyên gia xử lý vết thương này.

“Phản... Phản tặc…” Một giọng nói khàn đυ.c vang lên, Lâu Thị vội gọi Nhan Tễ: “Hắn tỉnh rồi.”

Nhan Tễ quay lại bên giường, nam nhân mở đôi mắt đen thâm trầm nhìn nàng: “Ngươi là ai?”

Nhan Tễ cạn lời. Nàng đã trải qua bao gian khổ để kéo hắn về, giờ hắn lại hỏi nàng là ai?

“Ta tên Nhan... À không, Hạng Vãn, đây là mẫu thân của ta.” Nhan Tễ bực dọc đáp, quay người định đi: “Ta đi mời đại phu.”

“Đừng đi.” Bùi Tế vẫn còn lý trí. Hiện tại tình hình chưa rõ ràng, không thể tùy tiện hành động để lộ hành tung.

“Không mời đại phu thì vết thương của ngươi tính sao?” Nhan Tễ càng thêm cạn lời.

Bùi Tế chống tay ngồi dậy: “Ta tự chữa được, huống hồ nhà ngươi cũng chẳng dư dả gì, chỉ cần mua ít thảo dược là được.”

“Vết thương nặng thế này, sao lang quân có thể tự làm được?” Lâu Thị vô cùng kinh ngạc. Thấy hắn thấu hiểu cảnh nghèo khó của gia đình mà từ chối mời đại phu, bà bèn kéo nhẹ Nhan Tễ: “Vãn Nương, con vẫn còn tiền bán khăn tay chứ?”

“Còn một ít ạ.” Nhan Tễ biết không thể giấu, liền móc mấy đồng tiền lẻ còn lại trong túi ra, cúi đầu nói nhỏ: “Chỉ còn bấy nhiêu thôi, không ai chịu nhận tranh của con...”

“Không sao, không đủ thì ta vẫn còn.” Lâu Thị vỗ nhẹ vào tay nàng an ủi.

Nhan Tễ nới lỏng bờ môi đang mím chặt, lại sờ vào miếng ngọc quý. Chưa kịp lên tiếng, nam nhân đã ngăn lại: “Trước đây ta có theo tiền bối trong nhà học y, vết thương này không đáng ngại. Đa tạ ý tốt của đại nương và tiểu nương tử. Ơn cứu mạng đã không gì báo đáp nổi, sao ta có thể làm phiền thêm?”

Lâu Thị nghe vậy thì định khuyên thêm, nhưng Nhan Tễ đã nhanh miệng hỏi trước: “Ngươi cần những gì? Ta đi chuẩn bị.”

“Một thanh gỗ để cắn, và vài loại thảo dược cầm máu là đủ.”

Nhan Tễ ngẫm nghĩ: “Dùng cây cỏ nhọ nồi được không?”

Hắn gật đầu. Nhan Tễ lập tức ra ngoài tìm, chưa đầy một khắc sau đã bưng bát thuốc giã nát bước vào.

Nam nhân trên giường lại lên tiếng: “Phải phiền tiểu nương tử ra tay rút tên giúp ta.”

“Cái gì?” Nhan Tễ thực sự bị hắn dọa cho khϊếp vía. Nhìn hai mũi tên cắm sâu vào chân hắn, nàng lập tức lắc đầu: “Ta chưa từng làm việc này bao giờ, nếu rút chệch thì sao?”