Nhan Tễ kéo vạt áo, nhưng vẫn phải thốt ra lời: “Ngươi vừa bận rộn xong, nên nghỉ ngơi nhiều vào. Mẫu thân ta đã khỏe hơn nhiều rồi.”
Hắn ta sắp sửa cưới vợ sinh con, có gia đình nhỏ của riêng mình, không nên dây dưa với nàng thêm nữa.
Ngoại trừ mối quan hệ giữa đại phu và người nhà bệnh nhân, giữa hai người không nên có thêm gì khác.
Như vậy là tốt nhất cho hắn ta.
Bàn tay Thẩm Dịch không nhấc lên nổi nữa, hắn ta chống chặt xuống mặt bàn để người phía sau không nhìn ra vẻ khác thường: “Vậy được, đợi hai ngày nữa ta rảnh rang sẽ lại tới bắt mạch cho Lâu đại nương.”
Nhan Tễ cúi gằm mặt, cố che giấu nỗi khó chịu trong lòng.
Mắt nàng chỉ nhìn chằm chằm vào đôi giày vải thô đã giặt đến bạc màu, trên mũi giày có thêu hai đóa hoa nhỏ mà Lâu Thị thêu cho nàng, chỉ đơn giản như vậy thôi.
Thẩm Dịch cúi đầu né tránh ánh mắt nàng, đi về phía cửa nhỏ bên hông: “Ngươi ngồi đợi một lát, ta vào hậu viện lấy thuốc.”
“Vâng.”
Thẩm Dịch vừa vào hậu viện đã bị Phan Vân Nhi chạy tới chặn đường.
“Cữu cữu, ngoại công đang đợi cữu đấy! Nếu cữu cữu không cho người một câu trả lời dứt khoát, người sẽ viết thư gửi cho mẫu thân và các cô mẫu đấy.”
“Vân Nhi, đừng nói...”
“Tại sao chứ? Người bảo nhất định phải chọn một người làm cữu mẫu của con, ngay cả Viễn Sơn đạo trưởng cũng nói những người đó rất hợp với cữu cữu...”
“Vân Nhi...”
Nhan Tễ ngồi ở sảnh ngoài sao có thể không nghe thấy?
Nàng nghe rõ mồn một, lòng thấy chua xót vô cùng, ngay cả đôi mắt cũng thấy nhức nhối, nàng phải chớp mắt liên tục để kìm nén.
Nàng sắp không ngồi vững được nữa, ngón tay siết chặt vạt áo càng lúc càng mạnh, cố đè nén sự xao động trong lòng.
“Vân Nhi, đừng quấy rầy cữu cữu con nữa.” Viễn Sơn đạo trưởng bí mật vẫy tay gọi Phan Vân Nhi lại, thì thầm vào tai: “Trong lòng cữu cữu con vẫn chưa buông bỏ được đâu.”
“Nhưng...” Phan Vân Nhi chưa kịp hỏi hết câu đã thấy Viễn Sơn đạo trưởng lắc đầu, chỉ tay về phía cửa tiệm bên ngoài: “Chỉ sợ lòng cữu cữu con lại loạn lên rồi.”
“Cái gì cơ?”
Một bàn tay lớn đặt lên đầu nàng ấy: “Sao mà ngốc thế?”
Viễn Sơn đạo trưởng kéo nàng ấy đi, chỉ cho xem: “Chỗ thuốc đó đều là trị tâm tật cho mẫu thân của Hạng tỷ tỷ đấy.”
Nói xong, ông ấy vội kéo nàng ấy rón rén đi theo người phía trước ra tiệm ngoài.
Khi nhìn thấy bóng dáng đang ngồi ở sảnh, ánh mắt Thẩm Dịch hơi tối lại, hắn ta cố nặn ra một nụ cười, nỗ lực che giấu cảm xúc: “Thuốc này vẫn cứ sắc uống như bình thường. Qua hai ngày nữa ta rảnh sẽ đến bắt mạch rồi xem có cần điều chỉnh thuốc không.”
Cổ họng Nhan Tễ như bị nghẹn lại, nàng chỉ có thể thốt ra một chữ: “Vâng.”
Một dáng người thanh mảnh chậm rãi tiến tới, đặt bao thuốc lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh nàng.
Bước chân hắn ta hơi khựng lại, bóng dáng cứng đờ cuối cùng cũng xoay lại.
Thẩm Dịch hít một hơi thật sâu, hơi liếc mắt nhìn qua bao thuốc, ánh mắt âm thầm dừng lại trên người nàng: “Ngày lành đã định chưa? Có... Có thứ gì ta có thể giúp ngươi sắm sửa không?”
Ý định của Nhan Tễ ban đầu là đợi người của Tú Vân Phường mang chiếu thân tới, lúc đó chỉ việc đi đăng ký là xong.
Hạng người như họ việc gì phải tốn tiền làm mấy cái lễ nghĩa hình thức làm gì?
“Đã định là ngày mai.” Hàng mi Nhan Tễ run rẩy, lòng nàng như bị sóng cả nhấn chìm.
Một lúc sau, nàng vẫn không ngẩng đầu lên, khẽ đáp: “Cũng không có gì cần sắm sửa đâu, qua vài ngày nữa tới chỗ lý trưởng làm chứng là được rồi.”
Thẩm Dịch biết rõ chuyện cưới xin là trọng đại nhất đời người, với một nữ tử thì đó phải là lúc vui sướиɠ nhất.
Thế nhưng nghe lời nàng nói, lòng hắn ta như bị hàng ngàn mũi kim châm vào, đau nhói từng cơn khiến hắn ta nghẹt thở, chẳng thể thốt nên lời.