Chương 5

Bùi Tế không ngờ tiểu nương tử này lại nôn nóng đến vậy, nghe nàng nói, hắn càng thêm khinh miệt.

Thấy hắn im lặng không đáp, Nhan Tễ cũng không ép uổng. Nàng xếp gạo mì vào gùi, khoác lên vai, trước khi đi còn cố tình quay đầu lại nói: “Ta đi thật đây.”

Dưới ánh trăng mờ ảo, giữa chốn hoang vu lạnh lẽo, nàng mới đi được vài bước thì đã nghe thấy tiếng người phía sau gọi lại: “Được, nhưng ta cũng có điều kiện.”

Nhan Tễ mỉm cười, kìm nén niềm vui trong lòng trước khi quay người lại: “Điều kiện gì? Ngươi nói ta nghe xem.”

Bùi Tế nhìn kẻ vừa đạt được mục đích trước mắt, lòng càng thêm khó chịu: “Có thể tạm thời đưa ngươi chiếc ngọc bội này, nhưng ngươi không được tùy ý bán đi. Chờ đến ngày thương thế của ta bình phục, ta sẽ mang tiền đến chuộc lại.’

“Thành giao! Ta đồng ý.”

Vụ làm ăn này chắc chắn có lời, chẳng có lý do gì để từ chối.

“Đưa cho ta nào!”

Nhan Tễ tiến lên một bước, chìa tay về phía hắn.

“Không được... Không xong rồi, sao ngươi lại nặng thế này?”

Nhan Tễ mệt đến mức mắt nổ đom đóm. Nàng đặt người xuống, tựa vào thân cây thở hồng hộc, nhất thời không thể đứng thẳng lưng nổi.

“Hay là ngươi ngồi đây đợi chút, để ta về nhà mượn chiếc xe rùa đến đón nhé?”

Sắc mặt Bùi Tế u ám hẳn đi: “Chẳng lẽ ngọc bội vừa trao tay, ngươi đã định bội tín nghĩa, thất hứa với ta sao?”

“Ta không phải hạng người đó.” Nhan Tễ bị lời hắn nói làm cho nghẹn họng vì tức: “Tại ngươi quá nặng, lại còn cao lớn thế này. Một tiểu nương tử gầy yếu như ta dìu ngươi đi xa như vậy, lưng sắp gãy làm đôi rồi, mà ngươi lại nói lời đó sao?”

Bùi Tế bị nàng mắng cho một trận, nhìn thân hình nhỏ bé chưa đầy bảy thước của nàng đang tức giận vỗ ngực chất vấn, trong lòng bỗng nảy sinh chút hối lỗi mơ hồ.

Chưa kịp để hắn mở lời, nàng đã reo lên: “Dùng cái này!”

Bùi Tế nhìn theo động tác của nàng, thấy nàng nhặt mấy sợi dây leo lên, thoăn thoắt đan thắt trong tay: “Ta đan cho ngươi một chiếc đệm nhỏ, lát nữa ngươi ngồi lên, ta sẽ cầm dây leo kéo đi.”

Đây là nghề nhỏ nàng học được từ người già khi còn bé để chơi đùa cùng bằng hữu, không ngờ lúc này lại hữu dụng. Nàng đan vài sợi dây leo thành một tấm đệm cỏ, một người ngồi lên, người kia cầm dây kéo đi, như vậy là có thể di chuyển được một quãng đường dài.

“Ngươi thử xem.” Nhan Tễ nhanh chóng đan xong, dìu hắn ngồi xuống, lại dặn dò kỹ lưỡng: “Ngươi phải nắm cho chặt vào, đừng có buông tay. Dùng tay áo quấn vào tay mà cầm, kẻo bị xước tay lại quay sang oán trách ta.”

Bùi Tế gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhan Tễ đợi hắn quấn tay áo xong thì mới đeo gùi lên, quấn chặt hai sợi dây leo vào hai cánh tay mình.

“Ta bắt đầu đi đây.”

Nói đoạn, nàng khom lưng, nhích về phía trước từng bước từng bước.