Chương 48

“Nếu như, con lấy Phục Sinh thì sao?”

Lâu Thị không ngờ nữ nhi mình lại thay đổi ý định nhanh đến thế.

“Ở rể sao?”

Nhan Tễ gật đầu.

“Đây có đúng là hắn tự nguyện không?”

Chẳng trách Lâu Thị kinh ngạc, vốn dĩ thế gian này chẳng có mấy nam nhân chịu ở rể, huống chi nhà họ cô nhi quả phụ, cũng chẳng phải nơi người ta muốn xin vào ở rể.

“Tất nhiên rồi.”

Nhan Tễ dĩ nhiên không dám kể chuyện mình uy hϊếp ép buộc Phục Sinh cho Lâu Thị nghe, nếu không bà nhất định sẽ ngăn cản, lúc đó nàng mới thật sự hết cách.

“Con đã hỏi kỹ chưa? Nhà hắn có vợ con già trẻ gì không? Nhìn tuổi tác hắn cũng không còn nhỏ nữa, sau này hai đứa định thế nào...”

Lúc này Nhan Tễ mới sực nhớ ra, hình như nàng chưa từng hỏi qua mấy vấn đề này.

Nhưng cũng chẳng cần hỏi nữa, hắn đã tự chọn gả cho nàng, làm sao còn vợ con gì được?

Dù nhà còn trưởng bối thì cũng chẳng đáng lo, hắn chẳng qua chỉ là cái cớ để nàng trốn khoản tiền phạt thôi, quan tâm hắn bao nhiêu tuổi làm gì?

Hai người chỉ là thành thân giả, rồi sẽ tiến triển đến đâu được chứ?

Đợi qua một thời gian, hai người viết một bức thư hòa ly, ai đi đường nấy, đôi bên cùng vui vẻ.

Thấy hắn lo lắng cho miếng ngọc bội như vậy, lại còn ăn không ngồi rồi bấy lâu, cũng nên dọa cho hắn một trận!

Duy chỉ có với Thẩm Dịch, lòng nàng vẫn cứ thấy không yên.

Đếm ngược chẳng còn mấy ngày nữa, Nhan Tễ đã hạ quyết tâm thì phải sớm tới chỗ lý trưởng đăng ký, tránh cho sau này đám người kia lại tới nhà làm loạn, khiến người ta không được yên tĩnh.

“Tờ chiếu thân của ngươi có còn không?”

Bùi Tế ngước mắt: “Ngươi cần làm gì?”

Nhan Tễ cạn lời, đến một người xuyên không như nàng còn biết chuyện này: “Tới chỗ lý trưởng đăng ký, không có chiếu thân thì ngươi gả cho ta thế nào được?”

Bùi Tế chống chân, tựa vào lưng ghế, quay mặt đi: “Mất từ lâu rồi.”

“Mất rồi?”

“Chạy nạn còn lo thân chẳng xong, lấy đâu ra tâm trí mà giữ cái thẻ gỗ ấy?”

Nhan Tễ không ngờ lại kẹt ở bước này.

Nhìn hắn chống vào ghế chậm chạp di chuyển từng bước, nàng càng thêm tức giận.

Hóa ra hắn chọn gả cho mình là vì không có chiếu thân nên không thể đăng ký?

Xem ra hắn cố tình trêu chọc mình đây mà!

“Vậy thì đưa miếng ngọc bội của ngươi đây!”

Bùi Tế từ từ ngồi xuống, thấy thái độ nàng kiên quyết và cố chấp, bèn tháo ngọc bội xuống: “Ngọc bội để ở chỗ ngươi cũng không sao, nhưng vẫn điều kiện cũ, không được tùy ý cầm cố hay bán đi.”

Nhan Tễ đã không còn tin lời hắn nữa: “Ngươi hết lần này tới lần khác lừa gạt ta, ta không tin ngươi nữa.”

“Lời ta còn chưa nói hết. Ngươi mang miếng ngọc bội này vào thành, đi dọc phố Huyền Ca qua cầu Phi Phố, tìm chủ nhân của Tú Vân Phường. Người đó tự khắc sẽ đưa tiền cho ngươi, ngay cả tờ chiếu thân, người đó cũng có thể thu xếp ổn thỏa.”

Nhan Tễ không ngờ hắn sớm đã có cách mà lại cứ ăn không ngồi rồi ở đây bấy lâu, năm lần bảy lượt trêu cợt nàng, thật là đáng ghét đến cực điểm!

Bùi Tế thấy nàng im lặng, dường như đang giận dỗi mình, nhưng hắn cũng chẳng thèm bận tâm.

Một nữ tử thiển cận thô kệch, nếu không phải thấy nàng còn chút giá trị sử dụng, sao hắn có thể nhẫn nhịn tới ngày hôm nay?

“Thế nào?”

Nhan Tễ siết chặt nắm đấm, tạm thời nhịn xuống: “Chỉ với một miếng ngọc bội này, chủ nhân nhà người ta làm sao nhận ra ngươi được?”

Bùi Tế khẽ gật đầu: “Nếu họ hỏi thêm, ngươi cứ đáp “Thiệp Nguyên Tế Tương” là được.”