Chương 47

Giọng nói của Thẩm Dịch vô cùng cay đắng, trên mặt không còn giữ được vẻ ôn nhu thường ngày, nỗi đau xót trong lòng cuồn cuộn trào dâng, nhưng hắn ta vẫn cố nặn ra một nụ cười.

Nhan Tễ cúi đầu, nàng không tài nào thản nhiên đối diện với Thẩm Dịch.

Đối với Lâu Thị nàng còn thấy thanh thản, duy chỉ với Thẩm Dịch, nàng không sao mở lời được, chỉ sợ làm tổn thương lòng hắn ta, nhưng nàng lại buộc phải nhẫn tâm như thế.

“Là... Là Phục Sinh.”

“Tại sao?” Thẩm Dịch nhìn chằm chằm vào mái tóc của nàng, rồi nhìn cái đầu nàng sắp cúi gằm xuống đất.

Hắn ta không thể tin được Vãn Nương lại chọn một nam nhân đôi chân có tật chứ không chịu chấp nhận hắn ta.

Hắn ta thua kém tên Phục Sinh kia ở điểm nào?

“Huynh ấy nguyện ý ở rể.” Đầu Nhan Tễ cuối cùng cũng không ngẩng lên nổi nữa.

Cái cớ vụng về này nàng chỉ có thể dùng để đối phó với Thẩm Dịch, nàng không muốn làm lỡ dở đời hắn ta.

Nàng vốn dĩ là một kẻ xấu, rõ ràng biết tâm ý của hắn ta nhưng vẫn phải chà đạp lên chân tình ấy.

Đôi mắt Thẩm Dịch trở nên u ám không có chút ánh sáng trong phút chốc.

Hắn ta không ngờ mình lại thất bại dưới tay một kẻ ở rể, sao hắn ta chưa từng nghĩ tới chuyện đó...

“Ta hiểu rồi.”

Thẩm Dịch sững sờ một lát, rồi mới bước những bước chân nặng nề vào phòng rút châm.

Nhan Tễ đợi hắn ta ra ngoài, đưa trả bao tiền màu xanh thẫm: “Ngươi... Cầm về đi.”

Thẩm Dịch như người mất hồn, lắc đầu, nhìn quầng thâm dưới mắt nàng do thức đêm, vẫn mỉm cười với nàng: “Cứ giữ lấy đi, coi như là... Là chút sính lễ từ người bằng hữu này tặng cho ngươi.”

Nói xong, hắn ta quay lưng rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn ta lảo đảo bước đi dưới ánh hoàng hôn đổ dài, cô độc và lẻ loi, Nhan Tễ biết trái tim Thẩm Dịch e là đã bị nàng làm cho tan nát thành trăm mảnh rồi.

Cho đến khi bóng lưng ấy biến mất nơi cuối con đường mòn, Nhan Tễ đột ngột xoay người, ngẩng đầu lau lệ nơi khóe mắt, vạt áo màu nhạt bị thấm một vệt nước thẫm màu.

Bùi Tế ở trong phòng thu hết cảnh này vào mắt, nhưng vẫn im lặng không nói nửa lời.

Đêm khuya tĩnh mịch lạ thường, màn đêm mờ ảo bao trùm lấy ngôi làng hẻo lánh.

Trong sân nhà, khung cửa gỗ mở hờ, gió đêm hiu hiu thổi qua, bóng cây lay động xào xạc.

“Lạnh rồi phải không?”

Người bên cạnh kéo cánh tay xích lại gần, Lâu Thị kéo lại tấm chăn đắp cho hai người.

“Không lạnh ạ.” Nhan Tễ lắc đầu.

Trong giường tối đen như mực, không một tia sáng.

Nàng tùy ý vén bức màn bên giường lên, ánh trăng vỡ vụn len lỏi vào mắt.

“Mẫu thân, trong lòng con khó chịu quá.” Nghe vậy, bàn tay Lâu Thị đang vỗ nhẹ lên tay nàng khựng lại một chút.

“Sao lại khó chịu?”

Nhan Tễ mở mắt, đưa tay xoa l*иg ngực mình: “Con cũng không biết, nói không rõ nữa, chỉ thấy lòng nặng trĩu, như bị một tảng đá lớn đè lên vậy.”

“Có phải vì Tiểu Thẩm tiên sinh không?” Lâu Thị nói trúng tim đen.

Nhan Tễ gật đầu, hít hít mũi.

“Ta biết Tiểu Thẩm tiên sinh là người tốt, cũng có ý với con, nhưng chúng ta không môn đăng hộ đối. Chuyện nhân duyên nam nữ coi trọng nhất là xuất thân, dựa vào gia thế nhà Tiểu Thẩm, dù hắn có ý thì e rằng các bậc trưởng bối trong nhà cũng không thuận. Nếu phụ thân con còn sống, cuộc sống hai mẫu nữ mình cũng khá khẩm hơn bây giờ nhiều, thế nào phụ thân con cũng gom góp được vài món sính lễ ra hồn cho con, lúc đó con bước chân vào cửa nhà họ Thẩm cũng không đến mức không ngẩng đầu lên được.”

Nhan Tễ biết Lâu Thị đã hiểu lầm, làm sao nàng có tình cảm nam nữ với Thẩm Dịch được?

Nàng chỉ đơn thuần thấy áy náy vì đã làm tổn thương hắn ta mà thôi, chỉ có vậy.

“Mẫu thân, nếu như...”

Lâu Thị vuốt vuốt ngực cho nàng, chờ đợi nàng tự mình nói ra.