Chương 46

Hắn thầm cười lạnh trong lòng, không trả lời ngay mà nhìn xoáy vào thần sắc của nàng, hỏi: “Vị Tiểu Thẩm tiên sinh kia sẵn lòng cho ngươi mượn tiền, ngươi việc gì phải khăng khăng đòi miếng ngọc bội của ta?”

“Chuyện đó không giống nhau.”

Bùi Tế không hiểu: “Khác biệt chỗ nào?”

Nhan Tễ không muốn giải thích tường tận, chỉ kiên định hỏi lại: “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Bùi Tế thấy nàng cố chấp như vậy, tạm thời lùi bước: “Thành thân.”

Lần này, đến lượt Nhan Tễ kinh ngạc trợn tròn mắt: “Cái gì?”

Bùi Tế nhìn vẻ thất thố của nàng, trong lòng nảy sinh chút hứng thú, giọng điệu vô cùng thong dong: “Ta chọn thành thân.”

Toan tính nhỏ của Nhan Tễ đổ bể rồi.

Dù thế nào nàng cũng không ngờ người này lại chọn gả cho nàng.

Nếu là hôm qua, có lẽ nàng còn chấp nhận được, nhưng giờ Lâu Thị đang bệnh, chính là lúc cần tiền nhất, sao hắn lại chọn gả cho mình?

Chẳng lẽ mình quá lương thiện sao?

Nhan Tễ nghĩ nát óc mới rút ra được một kết luận: Nam nhân này quá yêu tiền, đến mức chẳng màng thân xác nữa. Hắn không sợ mình sẽ...

Nhan Tễ khẽ ho hai tiếng, mắt liếc sang chỗ khác: “Cái đó, ngươi gả cho ta thì không được ăn không ngồi rồi đâu nhé. Lang quân nhà người ta ai nấy đều phải tìm cách kiếm tiền nuôi gia đình, bộ dạng này của ngươi nhìn qua cũng tạm được, nhưng cũng chẳng mài ra mà ăn mà mặc được, phải không?”

Sắc mặt Bùi Tế lập tức sa sầm xuống, không hiểu sao tiểu nương tử này lại có thể thốt ra những lời khó nghe như vậy.

Chợt hắn đổi ý, khóe môi nở một nụ cười lạnh: “Nếu đã muốn ta ở rể, tất nhiên ngươi sẽ là gia chủ, việc gì đến lượt ta phải nuôi nhà?”

Nhan Tễ không đòi được ngọc bội, ngược lại còn bị hắn nắm thóp.

“Vậy thì ngươi phải chuẩn bị sính lễ cho thật tốt vào!”

...

“Lâu đại nương hãy nhẫn nhịn một lát, huyệt này gọi là huyệt Cự Khuyết, hơi đau một chút.”

Nhan Tễ chăm chú quan sát phản ứng của Lâu Thị, thấy bà chỉ khẽ nhíu mày, Thẩm Dịch liền dừng tay: “Chờ hết một nén nhang sẽ rút châm, Lâu đại nương có thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tinh thần.”

Lúc này tinh thần Lâu Thị khá tốt, sắc mặt cũng đã có chút huyết sắc so với mấy hôm trước: “Làm phiền Tiểu Thẩm tiên sinh ngày ngày phải chạy tới chạy lui rồi.”

Thẩm Dịch đứng dậy: “Không có gì, đại nương dưỡng thân cho tốt mới là việc hệ trọng nhất.”

“Mẫu thân, người nghỉ một lát.” Nhan Tễ kéo màn cho Lâu Thị để tránh gió lùa: “Con cùng Tiểu Thẩm tiên sinh ra ngoài ngồi một lát.”

Lâu Thị gật đầu, nhìn bóng dáng hai người bước ra cửa, không khỏi cảm thán quả là một đôi xứng lứa vừa thì.

Nếu Vãn Nương có ý, chẳng phải là chuyện tốt sao?

Chỉ tiếc nữ nhi bà tính tình ngang bướng, mà dù bà có khuyên được, e rằng nhà cô nhi quả phụ như họ cũng chẳng trèo cao nổi với nhà họ Thẩm.

Nhan Tễ múc nước, mời Thẩm Dịch rửa tay.

“Thuốc này chắc là đắt lắm phải không?” Nhan Tễ ngồi dưới hiên nhà, sắc thuốc cho Lâu Thị bằng những vị thảo dược Thẩm Dịch mang tới.

Trong đó có mấy vị nàng không nhận ra mặt, đưa tiền hắn ta cũng nhất quyết không nhận.

“Không đắt.” Thẩm Dịch rửa tay xong, đặt khăn xuống, lấy từ trong túi đeo bên hông ra một bao tiền: “Chỗ bạc này ngươi hãy thu lấy.”

“Ngươi làm cái gì vậy?” Nhan Tễ không muốn nhận, dù là ý tốt nàng cũng không muốn nợ hắn ta quá nhiều.

Thẩm Dịch lại nhất quyết đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh nàng: “Chẳng còn mấy ngày nữa đâu, biết đâu người ta sẽ tìm tới bất cứ lúc nào.”

“Ta có cách rồi.” Nhan Tễ đẩy bao tiền lại.

“Ngươi thì có cách gì được?” Ngay khoảnh khắc lời nói thốt ra, Thẩm Dịch lập tức nhận ra điều gì đó.

“Ngươi...” Cổ họng hắn ta chuyển động, đôi môi mỏng khẽ mở: “Là công tử nhà nào?”