Hắn lấy miếng ngọc bội trong ngực ra, nói tiếp: “Đưa ngọc bội cho ngươi không phải là không thể, nhưng phải có 3 điều kiện.”
Nhìn miếng ngọc trong tay hắn, Nhan Tễ gật đầu: “Ngươi nói đi.”
Sắc mặt Bùi Tế trở nên nghiêm trọng: “Thứ nhất, không được bán...”
Chỉ mới điều đầu tiên mà Nhan Tễ đã nhíu chặt lông mày.
Nếu không được bán, làm sao nàng xoay sở được khoản tiền phạt khổng lồ kia?
Bùi Tế nhận ra sự thay đổi của nàng, liền hỏi: “Chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ta chỉ tạm thời thế chấp vật này cho ngươi, sau này sẽ chuộc lại nguyên vẹn, đó là thỏa thuận của chúng ta.”
Nhan Tễ mất hết kiên nhẫn: “Ngươi bảo sau này, nhưng sau này là bao giờ? Chẳng lẽ định đợi đến lúc ta rụng sạch răng, đầu tóc bạc phơ à?”
“Không quá nửa năm.” Đó là câu trả lời của Bùi Tế, nhưng Nhan Tễ không thể chấp nhận được.
“Nửa năm? Lúc đó thì hoa héo cỏ tàn mất rồi!” Nhan Tễ không còn thời gian để tiêu tốn với hắn nữa.
“Giờ ta cho ngươi hai lựa chọn, một là đưa ngọc bội đây, hai là ngươi gả cho ta! Cho ngươi ba ngày để suy nghĩ cho kỹ!”
Nhan Tễ quăng lại một câu rồi hầm hầm bước qua ngưỡng cửa.
“Gả cho ngươi?” Trên giường, Bùi Tế nhướng mày cười nhạt, đáy mắt hiện lên một tia giễu cợt.
Nửa đêm, vầng trăng khuyết dần lặn khuất, chỉ còn vài ngôi sao lẻ loi lấp lánh trên bầu trời.
Tiếng ếch kêu vang cùng tiếng ve râm ran khiến Nhan Tễ càng thêm khó ngủ, nàng cứ nằm trân trân nhìn tấm rèm giường mà thẩn thờ.
Đã là ngày thứ hai rồi, chỉ còn mười mấy ngày nữa là đến thời hạn trong cáo thị.
Cho dù ngày mai câu trả lời của Phục Sinh là gì, nàng cũng phải chuẩn bị sẵn phương án dự phòng để tự cứu mình thoát khỏi hỏa tiễn.
Nếu hắn chịu đưa ngọc bội, mang đi cầm đồ lấy ít tiền là tốt nhất, đợi nàng dành dụm đủ tiền sẽ chuộc lại, hoặc đợi hắn mang bạc đến đổi cũng chẳng sao.
Còn như lời đòi hắn “gả” cho mình hôm ấy, chẳng qua chỉ là câu nói lúc nóng nảy để ép hắn sớm quyết định mà thôi.
Cái hạng người khó chiều như hắn, ai mà chịu đựng cho được?
Sau khi dọn dẹp mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Nhan Tễ mới cảm thấy hơi buồn ngủ. Nàng theo bản năng xoay người, vắt tay lên cánh tay Lâu Thị rồi khép mắt lại.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, bên tai nàng cứ văng vẳng tiếng thở rít, nghe như tiếng kéo ống bễ cũ kỹ không ngừng nghỉ.
Nhan Tễ bị đánh động mà tỉnh giấc, nàng mở mắt, nhìn thẳng về phía phát ra âm thanh.
... Là Lâu Thị.
Lúc này, bà đang nhắm nghiền mắt, toàn thân co giật, khuôn miệng há rộng cố sức hớp lấy từng ngụm khí dồn dập, chẳng khác nào một con cá bị quẳng lên bờ, cách xa nguồn nước.
Nhan Tễ kinh hãi bật dậy, lập tức đưa tay vuốt nhẹ l*иg ngực bà, ghé sát tai gọi khẽ, cố gắng đánh thức bà dậy: “Mẫu thân! Mẫu thân!”
Lúc này, Bùi Tế ở gian ngoài cũng đã tỉnh giấc.
Biến cố bị tập kích ngày ấy khiến hắn chẳng bao giờ có được giấc ngủ yên, lúc nào cũng giữ vẻ cảnh giác, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ là có thể phản ứng ngay lập tức.
“Có phải chứng hen suyễn không?” Bùi Tế cách bức tường hỏi vọng vào.
“Ta... Ta không biết.” Nhan Tễ sốt ruột như lửa đốt, nàng không ngờ chứng bệnh này lại đột ngột tái phát vào giữa đêm khuya mà không có lấy một lời báo trước.
“Thắp đèn lên, rồi thuật lại từng triệu chứng một.” Nhan Tễ làm theo lời hắn, vội vàng xuống giường, bưng ngọn đèn soi vào phía trong giường để quan sát kỹ lưỡng.
“Mẫu thân dường như không thở được, người cứ co giật liên hồi, tay chân quắp lại, nắm chặt đến mức ta không sao gỡ ra nổi.”
Bùi Tế nghe vậy liền hiểu ngay, bệnh này đúng là chứng hen suyễn không sai vào đâu được.
Hắn lập tức dặn dò: “Đặt người nằm phẳng ra, vuốt khí từ cổ họng xuống bụng, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Nếu gọi được người tỉnh lại là tốt nhất, bảo bà ấy hít thở chậm lại, kéo hơi cho dài ra.”
Nhan Tễ lập tức làm theo.
“Mẫu thân, người từ từ thôi, hít từng ngụm khí một, người chạm vào con đi, đừng sợ...” Nhan Tễ không ngừng gọi bà, tay nhịp nhàng vuốt ngực cho bà thuận khí.