“Chuyện Khang ma ma thu mua khăn hình như là giấu gia chủ, nay cửa tiệm thay người mới, họ cũng không thiếu hàng. Con nghĩ sẵn tiện mẫu thân được nghỉ ngơi nhiều hơn nên cũng không tìm chỗ khác nữa.”
Lâu Thị gật đầu, nhưng gương mặt chẳng giấu nổi vẻ lo âu.
Nhan Tễ nhận ra điều đó, nàng liền ôm lấy cánh tay bà nũng nịu: “Có con nuôi mẫu thân rồi, mẫu thân còn lo gì nữa chứ? Con mệt đến mức chẳng đứng thẳng nổi đây này, bụng thì đói mốc ra rồi.”
“Mẫu thân biết rồi.” Lâu Thị vuốt lại những sợi tóc mai rối bời trên trán nàng: “Vào gian Đông nằm nghỉ một lát đi, mẫu thân đi nấu cơm ngay đây.”
“Vâng ạ.”
Khi nàng tỉnh dậy, màn đêm đã buông dày, vầng trăng khuyết chẳng biết đã lén mọc lên từ lúc nào, treo lơ lửng trên ngọn liễu.
Nhan Tễ vươn vai, lê bước chân rã rời ra xem đám gà vịt trong hàng rào.
Lúc trở vào nhà, chưa kịp uống ngụm nước nào, nàng đã nghe thấy tiếng người ngồi bên giường ho khan không dứt.
Đôi lông mày nàng khẽ nhíu lại.
Cái tên suốt ngày ăn bám này chẳng lẽ lại đổ bệnh nữa sao?
“Ngươi bị làm sao thế?”
Dõi theo ánh mắt của hắn, Nhan Tễ mới chú ý đến bộ y phục của mình.
Nàng dùng hai tay kéo vạt áo lên kiểm tra kỹ lưỡng, hóa ra lúc ngã hồi sáng, phần đầu gối đã bị rách một lỗ lớn, ngoài ra không có gì bất thường.
“Cái này hả?”
Nhan Tễ chỉ vào lỗ rách hỏi lại, nhưng nam nhân nằm trên giường lại kín đáo liếc mắt nhìn lên trên một chút, rồi lập tức quay đi, rủ mắt im lặng.
Nàng nhìn xuống lần nữa, vẫn chẳng thấy gì lạ lùng, lòng đầy thắc mắc.
“Mẫu thân, mẫu thân xem trên người con còn chỗ nào rách nữa không?” Nhan Tễ dang rộng hai tay, đứng trước mặt Lâu Thị, dáng vẻ có chút tùy tiện.
“Bị ngã sao?” Lâu Thị vừa nhìn đã thấy ngay lỗ rách ở gối, vội tiến lại kiểm tra chân nàng: “Có bị chảy máu không?”
“Không ạ.” Nhan Tễ không muốn bà lo lắng. Chút máu trên tay đã được nàng rửa sạch ở bờ suối sau núi lúc về rồi: “Tại con chạy nhanh quá, không nhìn rõ đường thôi.”
“Cứ vội vàng thế, lần sau phải đi chậm thôi...” Lâu Thị vừa lải nhải vừa xoay người nàng lại, lúc này bà mới nhìn thấy vết máu thấm ra ở giữa hai chân nàng.
“Cái con bé ngốc này!”
Nhan Tễ còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị Lâu Thị che chắn, lôi tuột vào phòng trong để tránh mặt Phục Sinh.
“Có chuyện gì thế ạ?”
Mãi đến khi Lâu Thị cởi lớp áo ngoài của nàng ra, Nhan Tễ mới nhận ra cơ thể này đã đến kỳ kinh nguyệt.
Chẳng thấy đau đớn gì, chỉ có chút mỏi lưng khó chịu, nàng cứ ngỡ là do cõng hai đấu gạo đi bộ quá nhiều, không ngờ lại là “chuyện ấy” đột ngột ghé thăm.
“Nằm sưởi cho ấm, không được chạy nhảy lung tung nữa đâu đấy...” Lâu Thị cẩn thận tém chăn cho nàng, giặt sạch y phục xong mới ngồi xuống nhặt nhạnh trong gùi vải vụn, tìm miếng nào phù hợp để khâu khăn vệ sinh.
Nhan Tễ cuộn tròn trong chăn, chỉ ló mỗi cái đầu ra ngoài.
Thấy bộ quần áo vừa giặt sạch vết máu được vắt ngay trong phòng, nàng thắc mắc: “Mẫu thân, ngoài trời gió to, phơi một đêm là khô ngay, vắt trong nhà cứ ẩm thấp thế nào ấy.”
“Sao mà phơi ra ngoài được? Người ta nhìn thấy lại không hay...”
Nhìn vẻ ngập ngừng của Lâu Thị, Nhan Tễ đại khái đã hiểu.
Với người thời này, kinh nguyệt chắc hẳn bị coi là thứ ô uế.
Lời nhắc nhở đầy ẩn ý của Phục Sinh lúc nãy chính là minh chứng rõ nhất.
Tuy cơ thể này có chút suy nhược nhưng sự khó chịu khi đến kỳ không quá nghiêm trọng, có lẽ nhờ Lâu Thị trước giờ chưa từng để nguyên thân bị nhiễm lạnh.
Nhan Tễ không quen dùng loại khăn nhồi tro bếp, đi đứng cứ thấy vướng víu, khó chịu vô cùng.