Cõng chiếc gùi nặng trĩu trên lưng, Nhan Tễ chen chúc thoát ra khỏi tiệm lương thực đông nghẹt người.
Nàng lau mồ hôi trên trán, rồi đi theo dòng người hướng về phía cổng thành.
Quả nhiên, chưa ra khỏi cổng thành, dòng người đã đổ về các cửa ngõ chợ búa.
Nhìn quanh, các cửa tiệm hai bên đường bỗng chốc trở nên vắng vẻ lạ thường.
Ra đến ngoài thành, đám đông tụ tập xem cáo thị lớp lớp vòng trong vòng ngoài.
Nhan Tễ không chen vào, nàng dừng lại bên một quán trà, nghe khách qua đường bàn tán xôn xao.
“Cái thời này thật khó sống quá!”
“Bọn quan trên cứ tìm đủ mọi cách để móc tiền trong túi chúng ta. Giá gạo mì tăng thì chớ, đến cả chuyện cưới hỏi của con cái cũng quản ngày càng nghiêm.”
“Chứ còn gì nữa! Nhà ta còn định để sang năm mới tìm mối lái cho nữ nhi, thế này thì hỏng hẳn, không lo nhanh thì nó thành gánh nặng mất.”
“Tìm được mối thì đã sao? Hôm qua nghe bảo Ký Châu đã điều binh rồi, chẳng biết lại đi đánh nhau ở đâu? Trai tráng khỏe mạnh đều bị tống ra chiến trường hết cả.”
“Haiz! Đám sĩ tộc tranh quyền đoạt lợi, cuối cùng chỉ có dân đen chúng ta là bị dồn vào đường cùng.”
Những lời này khiến lòng Nhan Tễ bồn chồn không yên.
Xem ra suy đoán của nàng không sai.
Giá lương thực tăng vọt chính là hồi chuông cảnh báo cuối cùng trước khi chiến tranh bùng nổ.
Nay thiên tử suy yếu, các sĩ tộc tranh đấu lẫn nhau, chiếm ruộng tuyển quân, sưu cao thuế nặng ngày một đè nặng, dân chúng lầm than.
Tin tức vốn khó truyền đi xa, nay đã lan đến tận tầng lớp dưới cùng, ai ai cũng biết, thì e là chiến tranh đã cận kề.
Những việc to tát đó Nhan Tễ không đủ sức để nghĩ tới, nàng chỉ có thể ưu tiên lo cho cái bụng của mình và Lâu Thị trước.
Nàng lại cõng gùi lên, từ từ đi đến chân tường thành, đứng từ xa quan sát kỹ mấy tờ cáo thị.
“Lệnh ban: Nữ nhi mười lăm tuổi mà phụ mẫu chưa gả thì quan địa phương sẽ tự đứng ra phối hôn, mười bảy tuổi chưa gả phạt năm lượng vàng, hai mươi tuổi chưa gả thì cả nhà bị liên lụy.”
Những điều khác Nhan Tễ không để tâm, chỉ duy nhất cái lệnh ép hôn này là liên quan trực tiếp đến nàng.
Nguyên thân năm nay vừa vặn mười bảy tuổi. Nếu theo lệ cũ, nàng chỉ cần nộp hai quan tiền là đủ.
Cứ ngỡ tích cóp thêm một tháng nữa sẽ vơi bớt nỗi lo, nào ngờ tờ cáo thị này lại tăng mức phạt lên tới tận năm lượng vàng.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, nàng biết đào đâu ra ngần ấy tiền?
Nhan Tễ mải miết suy nghĩ, lưng cõng gùi, lầm lũi bước về phía thôn Hạng Gia.
Hiện giờ, số tiền trong tay nàng cộng với tiền bán khăn thêu vừa rồi cũng chưa đầy hai quan.
Cho dù có mượn thêm của Lâu Thị thì cũng chẳng thấm vào đâu so với con số năm lượng vàng kia.
Đúng rồi!
Còn Phục Sinh.
Miếng ngọc bội của hắn chắc chắn có giá trị không nhỏ.
Nếu có thể mang đến tiệm cầm đồ thế chấp, họa may mới giải quyết được nỗi lo cháy mày này.
Ngoài cách đó ra, nàng không thể nghĩ ra phương kế nào khác.
Nhan Tễ bước chân vào khoảng sân nhỏ lợp mái tranh giữa lúc ánh hoàng hôn đang dần bị bóng tối nuốt chửng.
Chú chó Vượng Tài đang nằm phủ phục dưới chân Lâu Thị đã sớm phát hiện ra chủ, lập tức vẫy đuôi chạy ùa tới.
Lâu Thị buông gáo nước, bước về phía nàng.
“Sao con mua nhiều thế này?”
Nhan Tễ cúi người, nhờ bà đỡ giúp cái gùi xuống: “Con nghe người ta bảo hình như sắp đánh nhau, gạo mì ở các tiệm đều tăng giá cả rồi, nên con định mua nhiều một chút tích trữ trong nhà.”
“Sao không thấy con mang vải thêu về?”
Nhan Tễ ngồi bệt xuống ghế, nhất thời chưa thể đứng thẳng lưng ngay được.