Nàng biết quá ít về thời đại này, ngoài giả thuyết đó ra thì nàng cũng không nghĩ được gì khác.
“Này, tỉnh lại đi!” Nhan Tễ đẩy nhẹ mấy cái, cố gắng đánh thức nam nhân: “Ngươi còn sống không?”
Nam nhân không có phản ứng, trông như đã chết. Trên hai chân hắn, phía trên và phía dưới mỗi bên có một mũi tên, mũi tên bên chân trái còn đâm trúng ngay đầu gối. Dù không chết thì chắc chắn cũng sẽ bị tàn phế.
Nhan Tễ cúi người xuống, chưa kịp chạm vào bàn tay đang khóa chặt chân mình thì một thứ dưới thân nam nhân đã thu hút sự chú ý của nàng. Nàng đưa tay ra sờ thử.
Trắng sáng như trăng, là một miếng ngọc tốt.
Miếng ngọc ấm áp còn vương hơi ấm của nam nhân. Nhan Tễ lại vỗ vỗ hắn lần nữa: “Ngươi còn sống không? Nếu còn nghe thấy thì động đậy một chút xem nào.”
Nói xong, Nhan Tễ tập trung cao độ, mắt nhìn chằm chằm vào hắn nhưng không thấy chút động tĩnh nào.
Gió đêm thổi qua, nàng rùng mình một cái: “Không phải ngươi chết rồi đấy chứ?”
Không có tiếng trả lời.
Đây là lần đầu tiên Nhan Tễ đối mặt trực tiếp với cái chết, cũng là lần đầu tiên nàng nảy sinh ý đồ xấu, trong lòng không khỏi căng thẳng.
“Ngươi thực sự chết rồi sao?”
“Ta muốn mượn chiếc ngọc bội một chút. Nhưng ta không dùng không đâu, đợi trời sáng ta sẽ vào thành mua cho ngươi một cỗ quan tài rồi chôn cất ngươi tử tế. Miếng ngọc này coi như ngươi trả công trước cho ta nhé.”
“Ngươi không nói gì tức là ngươi đồng ý rồi đấy!”
Chờ đợi một lát vẫn không thấy nam nhân có phản ứng gì, Nhan Tễ mới đưa tay vào. Nam nhân quá nặng, nửa thân người đè lên miếng ngọc, nàng dùng một tay không rút ra được, đành phải dùng cả hai tay, định lật người hắn lại.
“Phản... Tặc...”
Một tiếng nói đột ngột vang lên khiến Nhan Tễ sợ bắn người. Nàng cuống cuồng dùng cả tay lẫn chân đạp văng nam nhân ra, lùi lại liên tiếp mấy bước, tim đập loạn nhịp.
“Ngươi là ai? Đây là nơi nào?”
Nam nhân đã mở mắt, u ám nhìn chằm chằm vào nàng. Khuôn mặt đầy máu khiến nàng càng nhìn càng thấy chột dạ vô cùng.
“Đây là thôn Hạng Gia, ngoại thành Uyển Khâu, ta là người làng này. Còn ngươi là ai?”
Bùi Tế hơi khựng lại, đáp: “Ta là người Thanh Châu, theo chủ nhân xuất quan, chẳng may gặp phải toán cướp giữa đường nên mới lạc bước đến nông nỗi này.”
“Ồ, vậy thì... Ta đi trước đây.”
Tim Nhan Tễ thắt lại. Nàng không hề biết vùng lân cận này lại có thổ phỉ, nếu không nàng đã chẳng dám đi đường tắt lúc đêm muộn thế này.
Bùi Tế không ngờ cô nương này lại ích kỷ đến thế, định cứ thế mà bỏ mặc hắn để tháo chạy. Thấy nàng đã nhấc gùi lên, thật sự muốn rời đi, hắn đành lên tiếng: “Phiền tiểu nương tử ra tay cứu giúp, ngày sau ta nhất định sẽ có hậu tạ.”
Nghe đến đây, Nhan Tễ thầm mừng rỡ. Vốn dĩ nàng đã nhận ra người này không phải kẻ tầm thường, chỉ nhìn miếng ngọc dưới thân hắn là đủ biết.
“Ngày sau thì xa vời quá, hay là bây giờ ngươi tặng luôn miếng ngọc dưới thân cho ta nhé? Ta hứa sẽ đưa ngươi về nhà, chăm sóc chu đáo, được không?”