Chương 39

Hai mươi văn không phải là số tiền nhỏ, đủ để nàng mua một đấu gạo, nhưng so với cái giá ba mươi văn ban đầu thì cũng không lỗ. Nàng nghiến răng đồng ý: “Chốt!”

Tiền trao cháo múc.

Nhan Tễ đếm kỹ tiền, chủ tiệm cũng kiểm xong hàng.

“Chỗ vải vụn này ngài còn dùng đến không ạ? Nếu không dùng thì tặng cho ta được không? Ta thấy ngài định vứt đi, ta nhặt lấy để đỡ mất công ngài phải đi đổ rác.”

Nàng đã sớm nhắm vào đống vải vụn trong cái sọt rách kia rồi.

Màu sắc hỗn tạp, kích thước không đều, chẳng làm được việc gì khác nhưng nhặt nhạnh lại chắc cũng đủ may được vài chiếc khăn vệ sinh.

“Lấy đi, lấy đi!” Chủ tiệm thấy mình cũng chiếm được chút hời, nghe mấy câu khách sáo của nàng nên cũng hào phóng gật đầu.

“Đa tạ tỷ tỷ, tỷ thật là người tốt!”

“Tỷ tỷ gì chứ? Nhìn ngươi cũng chẳng lớn hơn nữ nhi đầu lòng nhà ta bao nhiêu, cứ gọi ta một tiếng Tưởng ma ma là được. Sau này có khăn thêu thì cứ mang qua đây.”

“Ta biết rồi, đa tạ Tưởng ma ma.”

Tiền bạc được cất kỹ trong người, vải vụn bỏ vào gùi, nàng còn phải đi mua ít gạo mì nữa.

Trong nhà có thêm một miệng ăn nên gạo mì nhanh hết hơn hẳn.

Cái tên Phục Sinh kia trông thì nhàn rỗi chẳng làm gì, vậy mà sức ăn kinh người, bằng cả nàng và Lâu Thị cộng lại.

Sau này phải nghĩ cách tìm việc cho hắn làm mới được, đường đường là nam nhi đại trượng phu sao có thể ăn bám mãi thế được?

“Giá gạo lại tăng nữa rồi à?”

Còn chưa bước chân vào tiệm lương thực mà đã nghe thấy tiếng phàn nàn xôn xao.

“Ngươi chưa biết gì sao? Không chỉ gạo đâu, cả mì, muối đều tăng giá cả rồi.”

“Đang yên đang lành sao lại tăng giá?”

“Ai mà biết được? Nghe bảo lúc nãy ở cổng thành lại dán cáo thị mới đấy, lát nữa chúng ta ra xem thử...”

Nhan Tễ ngoan ngoãn xếp hàng, dỏng tai lên thu thập tin tức từ bốn phương tám hướng.

“Ta đang xếp hàng mà sao giá lại tăng nữa rồi?”

“Lên bao nhiêu rồi?”

“Hai mươi lăm văn rồi.”

Lời vừa thốt ra, đám đông đang xếp hàng bên ngoài lập tức náo loạn, ồn ào cả lên.

Nhan Tễ ngẩng đầu nhìn, phía trước còn hai người nữa, chẳng biết từ lúc nào sau lưng nàng đã có thêm rất nhiều người.

“Chúng ta đang xếp hàng tử tế, sao nói tăng là tăng ngay được?”

Gã tiểu nhị cân gạo trong tiệm vung tay: “Vật hiếm thì quý, các người không mua thì xin mời về cho, thiếu gì người mua.”

“Cái thằng này, ngươi nói cái kiểu gì thế hả?”

Người đó định xông lên cãi cọ thì bị người đi cùng cản lại: “Chấp hắn làm gì, mình không mua thì hôm nay về lấy cái gì mà ăn? Mua ít thôi, mấy bữa nữa xem tình hình thế nào đã.”

Tên tiểu nhị vênh váo: “Rốt cuộc là có mua không?”

“Mua, mua chứ.” Người đó móc tiền ra: “Cho hai đấu.”

Nhan Tễ nhớ lại lời hai người lúc nãy nói về cáo thị, lại nhớ đến mấy con ngựa suýt chút nữa đâm vào mình, trong lòng nàng chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Những dấu hiệu này dường như đều báo hiệu một sự biến động lớn.

Giá lương thực đột ngột tăng cao, ngoại trừ việc thương lái đầu cơ tích trữ, thì chỉ còn một khả năng duy nhất: Chiến tranh.

“Tiểu nương tử, ngươi mua bao nhiêu?”

Nhan Tễ sực tỉnh: “Cho ta mua hai đấu.”

Theo thói quen, mua một đấu cũng đủ cho nàng và Lâu Thị ăn trong hai tháng, nay có thêm một người, với sức của nàng thì hai đấu gạo vẫn có thể cõng nổi, lại không quá nổi bật giữa đám đông, tránh bị kẻ xấu để mắt tới.