Giọng nói của Bùi Viện kiên định mà ôn hòa, nhưng trong mắt không chút thần sắc, nàng ta khẽ mấp máy đôi môi mỏng: “Đệ vì muốn leo lên vị trí gia chủ mà tranh sống tranh chết với Bá Độ, không màng lời dạy năm xưa, làm tổn hại đến cơ nghiệp trăm năm của họ Bùi. Ta thấy hổ thẹn với phụ thân, từ nay về sau không cần gặp lại đệ nữa.”
Bùi Kỳ khẽ run rẩy, hắn ta gầm lên như núi lở: “A tỷ! Hắn ta chết rồi! Họ Bùi vùng Hà Đông trải dài ngàn dặm nay đều nằm trong tay một mình đệ, vậy mà tỷ vẫn muốn đối xử với đệ như thế sao?”
Bùi Viện khẽ lắc đầu, khóe môi nở một nụ cười khổ, không khuyên bảo thêm nữa: “Trước lúc biệt ly, ta tặng đệ một lời, tên họ Lư kia, không thể tin hoàn toàn đâu.”
“Bùi Viện!” Bùi Kỳ càng thêm giận dữ.
Hắn ta đẩy ngã người hầu, xé toạc tấm rèm lụa vướng víu quăng sang một bên.
Nhìn bóng lưng Bùi Viện, hắn ta gào lên sắc lẹm: “Mẫu thân nói quả không sai, từ đầu đến cuối tỷ chỉ coi Bùi Tế là huynh đệ, giờ đến cả đệ và mẫu thân mà tỷ cũng không thèm nhận nữa!”
Bùi Viện không nói thêm lời nào, tiếp tục đi vào trong.
Chiếc trâm cài trên tóc khẽ đung đưa theo nhịp bước, khóe môi nàng ta thoáng có nụ cười nhạt.
Cả người toát lên vẻ thanh nhã thoát tục, càng làm nổi bật khí chất đoan trang và cao quý.
Bùi Kỳ bị bỏ lại tại chỗ, tức đến phát điên, không ngừng quát tháo: “Gạch tên! Gạch tên ngay! Kể từ ngày hôm nay, ta gạch tên tỷ ra khỏi dòng họ Bùi!”
Nhan Tễ dọc theo cầu Phi Phố, đi qua phố Huyền Ca, hễ thấy tiệm vải nào là nàng lại vào hỏi thăm một lượt.
“Xin hỏi, ở đây có thu mua khăn lụa thêu sẵn không ạ?”
Nghe lời thiếu nữ ở Tú Vân Phường nói, chắc hẳn là Khang ma ma kia đã giấu gia chủ để làm cái trò lén lút thu mua khăn tay kiếm lời, nay bị gia chủ phát hiện nên đã bị đuổi về quê rồi.
Như vậy, kế sinh nhai bằng việc thêu khăn của Lâu Thị coi như đứt đoạn.
Nhan Tễ không cảm thấy thất vọng, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chứng bệnh hen suyễn của Lâu Thị vốn lúc tăng lúc giảm, vậy mà bà cứ ôm khư khư khung thêu suốt ngày đêm không buông, khuyên bảo mấy lần bà cũng không chịu nghỉ.
Nay chuyện này xảy ra, bà cũng có dịp được nghỉ ngơi nhiều hơn.
Tiền bán thảo dược trong mười ngày qua sau khi trừ đi chi tiêu vẫn còn dư đúng một quan tiền.
Thời hạn đến kỳ nộp thuế vẫn còn ba tháng nữa, tích cóp thêm một quan nữa cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Nàng nán lại thành phố phần vì chuyện khăn tay, nếu đã thêu rồi thì bán đi đổi lấy ít bạc vẫn là tốt nhất, ngoài ra cũng vì muốn xem xét tình hình, so sánh vài tiệm để mua ít vải vụn.
Vốn dĩ nàng định nhờ chỗ quen biết với Khang ma ma để xin một ít là tốt nhất.
Không biết đã hỏi qua bao nhiêu tiệm, đi đến mức lưng mỏi gối chùn, chân tay tê dại, cuối cùng nàng cũng tìm được một tiệm chịu thu mua.
“Ngươi bán khăn này thế nào?”
“Vốn là bốn mươi văn một chiếc, nếu ngài thu mua hết chỗ này, ta sẽ lấy rẻ hơn một chút.”
Hỏi qua vài tiệm Nhan Tễ mới biết, cái giá mà Khang ma ma trả cho mẫu thân mình thấp hơn rất nhiều so với giá thị trường.
Nghĩ lại, chắc hẳn Lâu Thị cũng biết rõ, chẳng qua là phận nghèo hèn “thấp cổ bé họng” nên đành phải cắn răng chịu đựng.
“Bốn mươi văn?” Chủ tiệm lắc đầu: “Đắt quá, tiểu nương tử giảm giá chút đi.”
Nhan Tễ cố ý nói thách cao như vậy vốn là để cho đối phương có chỗ mà mặc cả.
“Nếu ngài lấy hết cả hai mươi chiếc này, ta bớt cho ngài mỗi chiếc hai văn, ngài thấy sao?”
Chủ tiệm đặt chiếc khăn xuống, vẫn lắc đầu: “Vẫn còn đắt.”
Nhan Tễ quá rành cái quy trình kỳ kèo thêm bớt này, nàng bèn tiếp lời: “Ngài xem đường thêu này mà xem, mũi kim vừa nhỏ vừa khít. Ngài mua về bán lại cũng lời được phân nửa còn gì?”
Chủ tiệm thấy nàng lão luyện như vậy, không giống hạng lính mới nên cũng không dây dưa, dứt khoát bảo: “Ngươi bớt thêm tí nữa đi, ta lấy hết cho.”
Nhan Tễ biết thế là chắc ăn rồi: “Nếu đã vậy, nể tình ngài thành tâm mua, ta bớt thêm mỗi chiếc hai văn nữa. Đây là giá chót rồi đấy ạ.”
“Bớt thêm một văn nữa đi.” Chủ tiệm vẫn cố ép giá: “Coi như để ta gom cho tròn số.”