Chương 37

“Trưởng chủ, Dĩnh Công ở Hà Đông đến bái kiến.”

Trong gian phòng tĩnh mịch tuyệt đối, người hầu cúi gằm mặt xuống đất, trong tầm mắt chỉ thấy một tấm rèm lụa màu trăng thanh nhã.

Những dải tua vân mây treo giữa rèm rủ xuống mặt đất.

Trong hộp hương bằng ngọc đặt những cánh hoa mai, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, sảng khoái lòng người.

“Cho vào.”

Nghe lệnh, người hầu nhẹ nhàng lui ra.

Trong phòng dường như không có người, chỉ nghe tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy.

Một lát sau, hai ngón tay ngọc nhẹ nhàng đặt xuống, cây bút pháp lam bằng thanh ngọc được gác lên giá.

Trước mặt hiện ra một bức tranh “Ngư lạc đồ” với cảnh sương mù bao phủ, núi non ẩn hiện, dòng suối uốn lượn và thuyền bè neo đậu.

Nữ nhân ngồi bên bàn khẽ dựa lưng ra sau: “Thế nào?”

“Trưởng chủ vẽ đương nhiên là tuyệt hảo rồi ạ.”

“Ngươi cũng học cái thói nịnh hót của Bảo Lạc rồi sao?”

“Nô tì không học được đâu ạ.”

Bảo Khuê đứng bên cạnh bật cười, phẩy tay một cái, lập tức có người hầu bưng chậu rửa tay và khăn lụa tiến lên.

Bùi Viện ngồi thẳng dậy, rửa tay xong liền đón lấy chén trà từ tay Bảo Khuê, ánh mắt từ bức tranh chậm rãi dời ra cửa sổ.

Qua cánh cửa sổ chạm hoa văn băng nứt, nàng ta nhìn ra những bóng hoa loang lổ trong đình viện.

Bảo Khuê hiểu sâu sắc nỗi ưu tư của trưởng chủ, không cách nào giải tỏa được.

“Trưởng chủ, ngài có muốn thay y phục không?”

Bùi Viện đặt chén trà xuống, nhìn bóng người đang đi vào sân: “Không cần.”

Vừa dứt lời, người hầu vào báo: “Trưởng chủ, Dĩnh Công đã tới.”

Bùi Viện khẽ gật đầu, Bảo Khuê lập tức hiểu ý phẩy tay.

Hai tấm rèm lụa màu trăng thanh nhã ở hai bên từ từ hạ xuống, ngăn cách người đến ở bên ngoài gian phòng.

“A tỷ!”

Bùi Kỳ không ngờ mình lại bị từ chối gặp mặt như vậy.

“Sao Dĩnh Công lại gọi như thế? Tại sao lại đến bái kiến? Đáng lẽ phải là Bùi thị, người đàn bà góa của nhà họ Trịnh đến chúc mừng hỉ sự Dĩnh Công đăng vị mới đúng, không ngờ lại khiến ngài phải hạ mình tới tận nơi này.”

Bùi Kỳ bị châm chọc đến mức có chút tức giận, nhưng vẫn nhớ kỹ lời dặn của mẫu thân trước lúc lên đường nên đành phải nhẫn nhịn: “A tỷ hà tất phải như vậy? Đệ đã thương lượng xong với Trịnh Công rồi, tỷ là trưởng chủ của dòng họ Bùi vùng Hà Đông, vốn là chính thê được họ Trịnh vùng Huỳnh Dương cưới hỏi đàng hoàng, ai dám hạ thấp tỷ?”

Bùi Viện chẳng mảy may để tâm: “Không cần hắn phải hạ thấp, ta đã dâng sớ tự xin hòa ly, ngày kia sẽ trở về Đông Nham. Đệ cũng đừng nói thêm nữa, về Ký Châu mà làm gia chủ của đệ đi.”

Nói đoạn, nàng ta đứng dậy bỏ đi.

Đám người hầu ở hai bên lập tức vén màn lụa lên, chỉ thấy tà váy tím thêu hoa văn xanh biếc lướt qua trước mắt.

Nàng ta đi đến đâu, hương thơm thanh khiết dịu nhẹ lan tỏa đến đó khiến người hầu chẳng dám cử động, chỉ càng thêm cung kính.

Bùi Kỳ ở gian ngoài đã tức giận đến cực điểm.

Chẳng màng đến đám người đang đứng ở sân ngoài, hắn ta định xông vào gian trong nhưng đã bị người ngăn lại.

“Tại sao a tỷ cứ nhất quyết đòi về Đông Nham? Chẳng lẽ đệ làm gia chủ khiến tỷ không vừa lòng? Hay trong lòng tỷ chỉ coi mỗi tên Bùi Tế kia mới là huynh đệ?”

Bùi Viện đang đi bỗng dừng bước, thở dài một tiếng.

“Không biết đệ còn nhớ lời trăng trối của phụ thân trước lúc lâm chung không?”

“Thân cận người chính trực, làm việc chính nghĩa, nghe lời chính đạo, chớ để kẻ tiểu nhân dụ dỗ, chớ để tà thuyết làm mê muội, huynh đệ phải hòa thuận, hiền thần phải biết giữ gìn, có như vậy mới mong nối dài phúc trạch của dòng họ Bùi.”